Chapter 41: Anh có thể ôm em không
Ngôn Độ chống cả người lên trên người cô, anh cúi người, dùng tay nhéo cằm cô, nụ hôn thân mật đặt xuống khuôn mặt trắng nõn mềm mại.
Hàn Cẩm Thư đang trò chuyện về tứ đại mỹ nhân thời cổ đại với Chu Công trong giấc mơ, đang thưởng thức sắc đẹp thì bị cắt ngang, cô cau mày hết sức miễn cưỡng mở mắt ra.
Khuôn mặt tuấn tú phiên bản phóng to của Ngôn Độ chình ình ngay trước mặt.
Đẹp như tranh vẽ, lạnh lùng như cây tùng.
Hàn Cẩm Thư vừa ngủ dậy vốn còn gắt ngủ, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Ngôn Độ, không hiểu sao cơn gắt ngủ cũng biến mất tiêu.
Đến bây giờ cô mới hiểu vì sao trên mạng luôn có những blogger khuyên phụ nữ nhất định phải tìm một anh chàng đẹp trai để yêu đương.
Bởi vì tác dụng của ngoại hình thực sự không thể xem thường.
Nếu khi tức giận lại phải đối mặt với người đàn ông xấu xí thì chỉ đổ thêm dầu vào lửa, tức càng thêm tức, nhưng nếu đổi đối tượng tức giận thành một người đẹp như Ngôn Độ thì dù có tức giận đến đâu cũng sẽ bị vẻ đẹp trai của anh làm tan biến.
Vì vẻ đẹp trai của anh nên cô tạm thời tha thứ cho anh.
Hàn Cẩm Thư dụi mắt ngáp một cái, tiếp tục nằm trên giường không chịu dậy, nói: “Anh làm gì vậy. Mới sáng sớm, em còn tưởng rằng có chó hoang đang liếm em”.
Ngôn Độ từ trên cao nhìn xuống cô, ngón tay nhéo lấy cằm cô lắc qua lắc lại, rất bình tĩnh nói: “Nếu em không dậy thì con chó hoang trước mặt em không chỉ liếm em mà còn làm em đấy”.
Hàn Cẩm Thư: “…”.
Gương mặt của Hàn Cẩm Thư lại đỏ bừng. Cô thuận tay với lấy cái gối bên cạnh ném về phía khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của Ngôn Độ, tức giận nói: “Ngôn Độ, anh nói chuyện ngày càng bậy bạ”.
Không ngủ cũng là làm, những lời thô tục này nào giống lời mà người có khuôn mặt thần tiên có thể nói ra chứ.
Đủ lắm rồi đấy.
Bên kia, Ngôn Độ không cảm thấy những lời lẽ của mình có vấn đề gì.
Vẻ mặt ngàn năm không đổi, anh duỗi một chân dài ra nửa quỳ trên giường, vòng tay ôm lấy eo thon của Hàn Cẩm Thư siết thật chặt. Cô gái có khung người nhỏ nhắn dáng người mảnh khảnh, vì vậy anh gần như không dùng sức đã có thể nhấc bổng cô rời khỏi giường.
Nhiệt độ mùa thu vốn hơi lạnh, Lan Giang lại được núi bao quanh, nhiệt độ vào sáng sớm chỉ hơn mười mấy độ.
Hàn Cẩm Thư là một cô gái da mỏng thịt mềm, cơ thể yếu ớt, ở trong phòng sưởi lâu mũi sẽ bị khô và khó chịu. Ngôn Độ biết cô rất mềm yếu, mỗi mùa thu đông, ban đêm anh đều sẽ bật máy sưởi lên và tắt đi khi trời gần sáng.
Lúc này cửa sổ ban công đang mở một nửa, một cơn gió thổi vào lập tức khiến Hàn Cẩm Thư rùng mình.
Cô ghét lạnh nên yếu ớt rúc vào trong lòng Ngôn Độ, má áp vào ngực anh, hai tay ôm chặt lấy vòng eo gầy của anh, miệng lẩm bẩm: “Lạnh chết đi được. Anh đánh thức em sớm như vậy là muốn dẫn em đi xem gà gáy à”.
“Em mới hai mươi mấy tuổi mà em đã nhanh quên thế này”.
Ngôn Độ ngồi ở mép giường, ôm cả cô và chăn bông vào lòng, vừa nói chuyện vừa nhặt chiếc váy sơ mi hôm qua bị anh tiện tay cởi ra ném xuống đất, “Em đã nhận lời trưa nay đến nhà bà cô ăn cơm. Em quên rồi à?”.
Hàn Cẩm Thư sửng sốt ngây người mấy giây mới bừng tỉnh, cô vỗ trán: “A, em nhớ ra rồi, đúng là có chuyện này”.
Ngôn Độ cười một tiếng: “Không gọi em sớm một chút, đến lúc đó đại tiểu thư lại trách anh nói anh không cho em thời gian sửa soạn trang điểm”.
Hàn Cẩm Thư trùm chăn lên đầu, từ kẽ hở trong chăn thò ra đôi mắt to tròn, cô nhìn anh ủ rũ nói: “Em không phải người vô lý như vậy”.
“Ừ, cô vợ bảo bối của anh là có lý nhất”.
Ngôn Độ nhéo mặt cô rồi kéo cô ra khỏi chăn. Sau đó lại nâng cánh tay trái để trần của cô lên nhét vào trong ống tay áo sơ mi.
Hàn Cẩm Thư giật mình hỏi anh: “Anh đang làm gì vậy?”.
Ngôn Độ nói: “Mặc áo quần cho em”.
“Đừng đừng đừng… để em tự mặc”. Hàn Cẩm Thư vội vàng xua tay, dừng lại. Trong lòng thầm nghĩ thôi kệ đi, cô có tài cán gì mà lại làm phiền vị này hạ mình mặc đồ cho cô, cô cũng không phải lão Phật gia.
Cô đưa tay giật lấy chiếc váy sơ mi trong tay anh.
Ngôn Độ làm như không nghe thấy lời cự tuyệt của Hàn Cẩm Thư. Anh giơ cánh tay lên ngăn cánh tay nhỏ bé đang túm lấy váy của cô, sau đó liền tròng váy sơ mi lên người cô.
Nhìn thấy tình cảnh này, Hàn Cẩm Thư thẹn quá nổi giận, đỏ mặt túm lấy chiếc váy sơ mi đem chắn ở trước ngực, nghiêm túc nói: “Làm ơn đi, Ngôn Độ tiên sinh, kiến thức đơn giản mà anh cũng không biết à, cho dù anh muốn mặc áo quần cho em thì cũng nên mặc đồ lót trước chứ”.
Nghe vậy, động tác của Ngôn Độ dừng lại, anh ngước mắt lên đảo mắt qua xương quai xanh trắng bóc của cô gái. Mấy giây sau, anh trông thấy hai mảnh đồ lót rơi trên thảm rồi cúi người nhặt lên.
Hàn Cẩm Thư thấy trong tay anh cầm đồ lót của mình không khỏi khó xử đến đỏ cả vành tai, cô mặt đỏ tía tai nhỏ giọng nói: “Cái này… cái này đã bẩn rồi. Em muốn đổi cái mới”.
Ngôn Độ không nói gì, anh đứng dậy mở vali của cô ra, lấy một bộ mới sạch sẽ trong túi đồ, sau đó ngồi trở lại trên giường.
Hàn Cẩm Thư phút chốc vẫn chưa phản ứng lại, cô vô thức hỏi anh: “Sao anh lại biết chỗ để đồ lót của em trong vali?”.
Ngôn Độ liếc nhìn cô một cái, bình thản nói: “Bởi vì là anh bỏ vào”.
Hàn Cẩm Thư: “…”.
Ồ đúng nhỉ, cô nhớ rồi.
Trước khi đi, chính Ngôn Độ đã giúp cô xếp quần áo vào vali.
Ngôn Độ cầm trong tay một chiếc quần lót sáng màu to bằng lòng bàn tay, vẻ mặt bình tĩnh đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân mảnh khảnh của Hàn Cẩm Thư.
“Cái này để em tự mặc đi”. Hàn Cẩm Thư ngại chết đi được, giành lại quần lót từ trong tay anh rồi trốn trong chăn tự mình mặc.
Ngôn Độ cứ im lặng ngồi một bên. Đợi cô gái nhỏ mặc đồ lót xong anh lại kiên nhẫn hỏi: “Có muốn thay bộ quần áo mặc bên ngoài không?”.
Hàn Cẩm Thư nói: “Hôm qua em mới mặc cũng chưa đổ mồ hôi, không cần thay đâu”.
Ngôn Độ không nói nữa, anh cẩn thận mặc váy sơ mi lên người cô, cụp mắt xuống cài khuy trước ngực cho cô, biểu cảm hết sức dịu dàng và chuyên chú.
Hàn Cẩm Thư cũng cúi đầu, nhìn chằm chằm đôi tay của Ngôn Độ đang giúp cô cài khuy áo.
Mười ngón tay thon dài mạnh mẽ, khớp xương rõ ràng như ngọc. Đẹp thật đấy.
Trong lòng cô dâng lên một cỗ ấm áp khó hiểu, cô ngước mắt nhìn anh. Đột nhiên gọi to: “Ngôn Độ chồng à?”.
Ngôn Độ thấp giọng trả lời cô: “Hửm”.
Hàn Cẩm Thư chớp chớp mắt nhìn anh, nghiêm túc nói: “Anh cứ như vậy sẽ khiến em rất có áp lực”.
Ngôn Độ nhấc mí mắt lên nhìn cô: “Vì sao?”.
Hàn Cẩm Thư đáp: “Bởi vì anh đối xử với em quá tốt rồi, thậm chí đến mức em không cách nào đối xử tốt với anh như vậy. Nếu cứ tiếp tục như vậy em sẽ cảm thấy mắc nợ anh”.
Ngôn Độ nhướng mi, vươn tay nhẹ nhàng nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ ửng của cô, cong khóe môi nói: “Em là vợ của anh, anh cứ thích nuông chiều em chăm sóc em. Nếu em thực sự cảm thấy mắc nợ anh thì cũng không phải không có cách”.
Hai mắt Hàn Cẩm Thư sáng ngời, lỗ tai vểnh lên tò mò: “Làm gì cơ?”.
Ngôn Độ khẽ cười, ghé vào tai cô thì thầm: “Thư tình chịu khó một chút, cố gắng năm sau sinh cho anh một đứa con”.
Sắc mặt của Hàn Cẩm Thư nháy mắt đỏ bừng, xấu hổ nói: “Anh, sao da mặt anh lại dày thế! Không thể kiềm chế được bản thân một chút à?”.
Cô càng ngày càng chắc chắn rằng bạo quân lạnh lùng xa cách hai năm qua chỉ là ảo giác. Bộ mặt thật của anh có lẽ chính là một tên biến thái lẳng lơ nghĩ sao nói vậy.
Ngôn Độ không phủ nhận lời lên án của Hàn Cẩm Thư đối với mình.
Anh chỉ cắn nhẹ lên cánh môi của cô, nói: “Bây giờ em vẫn chưa phát hiện ra sao”.
Hàn Cẩm Thư: “Phát hiện cái gì?”.
Ngôn Độ nghiêm túc: “Một khi gặp em, khả năng kiềm chế của anh lập tức trở về 0”.
“…”.
Khi Hàn Cẩm Thư đến Lan Giang năm 18 tuổi, nhà của bà cô vẫn ở trong khu nội thành cũ. Khi đó Lan Giang vẫn chưa tiến hành phá dỡ và di dời quy mô lớn, hàng xóm láng giềng đều là những người đã quen biết nhau mấy chục năm, quan hệ láng giềng hòa thuận mọi người đều giúp đỡ lẫn nhau, còn thân hơn người thân.
Vài năm trước, Lan Giang bắt đầu phát triển mạnh mẽ. Dưới sự cải tạo mạnh mẽ của Cục Quy hoạch, hầu hết các khu dân cư trong khu phố cổ đều bị máy xúc san bằng mặt đất. Hàng xóm cũ có người cầm tiền mua nhà ở thành phố mới, có người được con cái ở nơi khác đón đi, mọi người phân tán đi khắp nơi, bà cô cũng trở thành một phần trong đội quân di dời.
Bây giờ, nhà của bà cô đã chuyển từ một ngôi nhà gỗ sân nhỏ sang một khu dân cư cao cấp trong khu đô thị mới, trở thành một ngôi nhà cao tầng nhỏ với bốn phòng ngủ và một phòng khách.
Rời khỏi khách sạn, Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ bắt một chiếc taxi rồi đưa cho tài xế địa chỉ mà tối hôm trước Trương Mộng Như đã gửi.
Mấy phút sau, taxi dừng lại trước cổng của một khu dân cư cao cấp.
Hàn Cẩm Thư xuống xe đang định lấy điện thoại gọi cho bà cô, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở cách đó không xa ở lối vào một siêu thị nhỏ.
Bà cụ mặc một chiếc áo khoác nhỏ màu xanh làm đang kéo một chiếc xe kéo nhỏ đi chợ. Chiếc xe chất đầy ắp đủ loại rau và thịt, gần như muốn tràn ra ngoài.
Đôi mắt Hàn Cẩm Thư sáng lên, không ngừng vẫy tay: “Bà ơi!”.
Bà cụ nghe tiếng gọi lanh lảnh bèn quay đầu lại. Phía xa có hai bóng người, một cao một thấp, trai xinh gái đẹp rất bắt mắt.
Khuôn mặt của bà cô lập tức hiện lên một nụ cười, bà cũng vẫy tay lại với Hàn Cẩm Thư.
Hàn Cẩm Thư kéo bà cụ đi cùng, hai bà cháu nói cười suốt đường đi, Ngôn Độ kéo theo chiếc xe nhỏ của bà đi bên cạnh, lặng lẽ làm cu li cho vợ mình.
Vừa vào nhà, bà cô vội vàng nhận lấy xe kéo từ tay Ngôn Độ, cười dịu dàng trách mắng: “Đã nói với các cháu là đừng đem theo thứ gì. Các cháu đi đường xa trở về còn chuẩn bị quà cho người lớn trong nhà, hôm qua chú và dì của các cháu còn đó nên bà không tiện nói. Thật là, cũng không ngại nặng”.
Hàn Cẩm Thư nói: “Bây giờ đi máy bay đều có ký gửi hành lý nên rất thuận tiện”.
Hai người đang nói chuyện, một cô trung niên đeo tạp dề từ trong phòng khách đi ra. Bà cô liền giới thiệu: “Đây là chị Tống, chú Kiến Thụ của cháu nghe nói hôm nay hai cháu sẽ đến ăn cơm nên đã đặc biệt nhờ bạn bè giới thiệu cho một cô nội trợ, nghe nói tay nghề rất tốt!”.
Hàn Cẩm Thư cười hi hi chào hỏi với cô trung niên: “Chào chị Tống”.
“Chào mọi người, chào mọi người”.
Chị Tống cả đời đều ở Lan Giang chưa từng đến thành phố lớn, cũng chưa từng gặp những người có thân phận như Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ, cho nên không khỏi có chút cẩn thận. Chị ấy chào hỏi hai người xong liền kéo xe đẩy đi vào phòng bếp.
Bà cô lấy đôi dép lê đã chuẩn bị sẵn đặt xuống đất rồi lớn tiếng gọi: “Tịch Tịch! Chị Cẩm Thư và anh rể Ngôn Độ của cháu đến rồi, cất bài tập xong ra đây chào hỏi nhé”.
Vừa dứt lời, Hàn Cẩm Thư nghe tiếng chân ghế cọ vào sàn gỗ từ trong phòng ngủ truyền đến, sau đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng từ xa đến gần.
Cô quay đầu qua.
Một cô gái trẻ buộc tóc đuôi ngựa bước ra từ phòng ngủ trong cùng.
Cô bé này cùng lắm chỉ mười bảy mười tám tuổi, làn da trắng nõn, đôi mắt trong veo sáng ngời. Cô bé mặc áo len sáng màu đơn giản cùng quần thể thao cùng màu, tươi tắn chói lọi như mặt trời mới mọc.
Nhìn khuôn mặt thanh tú của cô gái, Hàn Cẩm Thư nhanh chóng nhớ ra đây là con gái của dì cô, cũng tức là cháu gái của bà cô.
Cô gái trẻ dường như có chút sợ người lạ, giọng nói dịu dàng khẽ gọi: “Chào chị Cẩm Thư, anh rể”.
Hàn Cẩm Thư mỉm cười: “Chào em gái”.
Ngôn Độ cũng hơi gật đầu, trả lời: “Chào em”.
Bà cô đưa tay xoa đầu cô gái trẻ: “Được rồi, đi học bài tiếp đi”.
Cô gái trẻ gật đầu, cúi đầu nhanh chóng trở về phòng thuận tay đóng cửa phòng lại.
Bà cô dẫn Hàn Cẩm Thư đến sô pha ngồi xuống, thuận miệng nói: “Tịch Tịch vừa lên lớp 12, dì của cháu bận công việc nên gửi con bé đến đây nhờ bà trông giúp”.
“Tịch Tịch trông rất ngoan cũng rất thông minh”. Hàn Cẩm Thư nói: “Bà cô đừng lo, em ấy nhất định sẽ rất có triển vọng”.
Lúc này, chị Tống pha hai chén Bích Loa Xuân trong phòng bếp, bưng ra đặt trên bàn trà.
“Haizzz, cháu không biết đó thôi, Tịch Tịch cái gì cũng tốt chỉ có thành tích mãi cũng không tiến bộ…”. Bà cô lộ ra vẻ thất vọng, chợt xua tay cười nói: “Thôi bỏ đi, không nói về chuyện này nữa. Cẩm Thư, cháu về lại đây có gặp bạn học cũ Trường Trung học số 1 không?”.
Hàn Cẩm Thư trầm ngâm một lát, lắc đầu: “Tạm thời vẫn chưa”.
Bà cô: “Các cháu không còn liên lạc nữa à?”.
Hàn Cẩm Thư: “Khi còn học đại học còn thỉnh thoảng gọi điện trò chuyện, đi làm rồi thì rất ít khi liên lạc”.
“Đó là chuyện bình thường. Các cháu trưởng thành rồi, mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình, mỗi người đều có gia đình của mình, cho dù là bạn bè tốt cũng không thể thân thiết như hồi còn thiếu niên”. Bà cô đang nói thì chợt dừng lại, khẽ nói: “Có điều, năm đó sau khi cháu trở lại thành phố Ngân Hà, Lý Kỳ có đến thăm bà vài lần”.
Hàn Cẩm Thư nhíu mày: “Lý Kỳ? Cái tên này nghe quen thật”.
Bà cô ngạc nhiên trợn tròn mắt: “Cháu không nhớ cậu ta à?”.
Hàn Cẩm Thư nhớ lại, thế nhưng trí nhớ của cô không đủ tốt, vắt óc mãi vẫn không nhớ ra được.
Bên cạnh.
Ngôn Độ cầm tách trà lên, mặt không đổi sắc nhấp một ngụm, nhắc nhở: “Cùng trường với em, học lớp bên cạnh, thành viên đội bóng rổ, từng theo đuổi em”.
Hàn Cẩm Thư: “?”.
Hàn Cẩm Thư hết sức ngạc nhiên, quay đầu về phía Ngôn Độ, nghi ngờ hỏi: “Làm sao anh biết?”.
Ngôn Độ nhìn cô một cái, thản nhiên nói: “Em nói cho anh biết”.
Hàn Cẩm Thư: …
Cô cảm thấy cực kỳ bối rối, sửng sốt nói: “Anh… Em nói với anh khi nào?” Cô dừng một lát, trong đầu hiện lên một suy đoán: “Lẽ nào là lúc trước bóc phốt với “Letter” có nhắc tới người này sao?”.
Nét mặt Ngôn Độ bình tĩnh, đáp: “Đúng”.
“Nhưng, sao lại có thể”. Hàn Cẩm Thư cảm thấy có gì đó không đúng, “Nếu em từng nhắc tới thì em nên có chút ấn tượng mới đúng chứ”.
Còn nữa.
Hàn Cẩm Thư có thể thề rằng mặc dù cô thích lảm nhảm với hốc cây nhưng cô chưa bao giờ nói chuyện ai đang theo đuổi cô.
Lúc này, bà cô lại lên tiếng, cười nói: “Cháu không nhớ cũng không sao, cũng chẳng có gì quan trọng. Lý Kỳ tới thăm bà chủ yếu là muốn tìm hiểu về cháu, bà chưa từng nói cặn kẽ cho cậu ta biết. Cậu ta tới tìm mấy lần rồi sau đó cũng không tới nữa”.
Nhìn khuôn mặt ân cần hòa nhã của bà cô, Hàn Cẩm Thư mấp máy môi, tựa như muốn hỏi gì đó nhưng lời vừa đến bên môi liền ngừng lại.
Bà cô nhìn ra gì đó, nhẹ nhàng nói: “Cẩm Thư, có phải cháu muốn hỏi bà cô chuyện gì không?”.
Hàn Cẩm Thư do dự hồi lâu, cuối cùng cô hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm nói: “Bà cô, mấy năm nay bà có nghe được tin tức về Ngô Mạn Giai không?”.
Nghe thấy cái tên “Ngô Mạn Giai”, sắc mặt của bà cô hơi sững lại, một lúc sau mới thở dài, lắc đầu nói: “Không có”.
Trong lòng Hàn Cẩm Thư thoáng chốc dâng lên nỗi mất mát.
Bà cô giơ tay vỗ nhẹ mu bàn tay của cháu gái, nói: “Cẩm Thư, mấy năm nay cháu vẫn chưa từ bỏ việc tìm kiếm cô bé đó sao?”.
Hàn Cẩm Thư không lên tiếng.
Bà cô bèn nói: “Lan Giang thay đổi rất lớn, bà thực sự không biết tung tích của con bé. Có điều, cháu có thể đi hỏi Lý Kỳ, bà có thông tin liên lạc của cậu ta. Các cháu đều là bạn học, có lẽ cậu ta sẽ biết được tình hình của cô bé ấy”.
***
Sau khi ăn cơm ở nhà bà cô, Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ chào tạm biệt bà cụ ra về, dự định cùng nhau đi ngắm cảnh thành cổ như kế hoạch ban đầu.
Trên đường đi xe đến đó, Hàn Cẩm Thư ngẩn người ngồi trong xe taxi, lòng đầy ưu tư, từ đầu đến cuối cũng không nói một lời.
Cô không nói Ngôn Độ cũng không hỏi, chỉ im lặng ngồi bên cạnh cô.
Khi còn cách thành cổ khoảng mười phút lái xe, Hàn Cẩm Thư bỗng nhiên đổi ý. Cô xoay đầu qua hỏi Ngôn Độ, nói: “Ngôn tổng, chúng ta đến thành cổ trễ một chút có được không?”.
Ngôn Độ nói: “Được”.
Hàn Cẩm Thư hơi sững sờ, nói: “Anh cũng không hỏi em tại sao à?”.
Ngôn Độ nói: “Anh biết”.
Hàn Cẩm Thư có chút buồn cười, trong lòng thầm nói, phong cách tổng tài bá đạo lại tái phát rồi, anh biết cái quỷ gì chứ. Cô không khỏi nhướng mày, dáng vẻ ung dung muốn xem anh đoán mò, “Thật sao, thế anh nói xem là tại sao.”
Ngôn Độ nhìn chằm chằm đôi mắt của cô, chậm rãi nói: “Bởi vì em muốn lập tức đi gặp Lý Kỳ”.
Hàn Cẩm Thư: “…”.
Lúc này Hàn Cẩm Thư gần như có thể chắc chắn rằng bạo quân quỷ sứ này đã giấu cô tu luyện tà thuật rồi. Mà có lẽ nhập môn của tà thuật đó có lẽ là “đọc tâm thuật”. Nếu không thì làm sao anh có thể kinh hãi như vậy, ngay cả suy nghĩ trong đầu cô mà anh cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.
***
Nửa phút sau, taxi dừng bên đường.
Anh tài xế khá lịch sự, thấy hai vị khách vẫn chưa quyết định điểm đến tiếp theo, anh ta nhanh trí xuống xe đi đến dưới gốc cây lớn châm một điếu thuốc.
Ở hàng ghế sau, Hàn Cẩm Thư mở danh bạ điện thoại, tìm được số điện thoại mà hai tiếng trước bà cô đã gửi cho cô.
Do dự khoảng nửa phút, cô phồng má ấn nút quay số.
Tút tút mấy tiếng, điện thoại đã kết nối.
Ống nghe truyền đến giọng nói của một thanh niên trưởng thành, cực kỳ nam tính, tùy ý hỏi: “Ai vậy?”.
Hàn Cẩm Thư vốn đã không có ấn tượng mấy với cái tên “Lý Kỳ”, nhưng ngay khi giọng nói dễ nghe vừa lọt vào tai cô lập tức nhận ra.
Lý Kỳ là thành viên đội bóng rổ, trùm trên sân bóng của trường trung học số 1 Lan Giang, cao ráo đẹp trai và tỏa nắng. Anh ta thích Hàn Cẩm Thư, vì tỏ tình với Hàn Cẩm Thư mà anh ta đã đặt hoa hồng trên sân trường, sau đó đã bị thầy phụ trách phạt chạy 30 vòng quanh sân thể dục, thậm chí còn treo biểu ngữ tỏ tình bên ngoài trường học. Câu chuyện ngày đó đã lan truyền khắp tất cả các trường học ở Lan Giang.
Hàn Cẩm Thư nói: “Xin chào, xin hỏi đây có phải là số điện thoại của Lý Kỳ không?”.
Người đầu dây bên kia nghe thấy giọng của cô, anh ta ngơ ngác một lát sau đó mới trả lời: “Tôi là Lý Kỳ, cho hỏi cô là ai?”.
“Xin chào, tôi là Hàn Cẩm Thư”. Hàn Cẩm Thư nói với giọng điệu xa cách và khách khí, “Tôi là bạn học cùng trường cấp ba của cậu”.
“… Hàn Cẩm Thư”. Nghe đến cái tên này, đối phương dường như không thể tin vào tai mình, một lúc sau mới lắp bắp nở nụ cười: “Xin chào xin chào. Cậu tìm tôi có chuyện gì vậy?”.
“Có lẽ không thể nói rõ được qua điện thoại”. Hàn Cẩm Thư nói, “Cho hỏi khi nào cậu có thời gian rảnh, tôi muốn gặp mặt nói với cậu”.
Bên kia lập tức đáp lại: “Tôi, lúc nào tôi cũng rảnh, cậu muốn gặp lúc nào cũng được!”.
Giọng của học sinh thể dục lớn đến nỗi toàn bộ khoang taxi đều có thể nghe thấy, Ngôn Độ ở bên cạnh Hàn Cẩm Thư nghe được câu trả lời, anh đanh mặt lại, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn điện thoại của Hàn Cẩm Thư.
Ngược lại Hàn Cẩm Thư lại rất ung dung, hoàn toàn không có gì khác thường. Cô cười nói: “Bây giờ chúng tôi có thời gian, nếu cậu rảnh thì phiền cậu cho chúng tôi địa chỉ, chúng tôi đến đó tìm cậu”.
“Được, không thành vấn đề”.
Thật trùng hợp, địa chỉ của Lý Kỳ đưa lại ở gần khu thành cổ, là một quán cà phê mang phong cách phương tây.
Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ cùng nhau bước vào quán cà phê, nhìn vào bên trong đã thấy một bóng người cao lớn đang ngồi bên cửa sổ. Đó là một người đàn ông mặc áo khoác đen, nước da màu lúa mạch khỏe mạnh, phong cách cường tráng, khuôn mặt đứng đắn, thuộc kiểu anh chàng đẹp trai khiến người ta nhìn vào rất có cảm giác an toàn.
Sau nhiều năm, Hàn Cẩm Thư đã sớm quên mất “nam sinh trung học tên Lý Kỳ” trông như thế nào, cô không chắc chắn người này có phải là Lý Kỳ không.
Đang do dự, bên cạnh đột nhiên truyền đến một âm thanh, lạnh lùng nói: “Người đã đến rồi, em ngây ngốc đứng đây làm gì”.
Hàn Cẩm Thư nghi ngờ: “Người nào là Lý Kỳ?”.
Ngôn Độ hơi hếch cằm, gương mặt vô cảm, lạnh lùng mà kiêu ngạo. Hàn Cẩm Thư nhìn theo ánh mắt của anh, phát hiện chính là anh chàng mặc áo khoác bên cạnh cửa sổ.
Cô nhận ra có gì đó sai sai, nhíu mày, nhìn Ngôn Độ từ trên xuống dưới vài lần, không thể tin được nói: “Thật kỳ lạ, Ngôn tổng, làm sao anh biết Lý Kỳ trông như thế nào?”.
Anh luôn miệng nói, là cô dùng tài khoản trò chơi nói cho anh biết về Lý Kỳ. Nhưng cô không thể nào gửi ảnh của Lý Kỳ cho Letter được, vì sao anh lại nhận ra người bạn học này trước cô?
Ngôn Độ còn chưa kịp trả lời, Lý Kỳ ở bên kia đã nhìn thấy họ. Lý Kỳ đứng lên đi đến trước mặt cô thăm dò hỏi, dường như cũng không chắc chắn: “… Hàn Cẩm Thư?
“Chào cậu”. Hàn Cẩm Thư nở nụ cười thân thiện: “Lý Kỳ phải không?”.
“Đúng đúng đúng, là tôi”.
Cho dù đã qua nhiều năm nhưng Lý Kỳ vẫn rất xấu hổ khi nữ thần thời thanh xuân đột nhiên xuất hiện trước mặt mình. Anh ta cũng mỉm cười với Hàn Cẩm Thư, đang định nói gì đó thì lại chú ý đến người đàn ông cao ráo có khuôn mặt lạnh lùng đang đứng bên cạnh Hàn Cẩm Thư, đột nhiên hỏi: “Đây là…”.
Hàn Cẩm Thư nói: “Đây là chồng tôi”.
“À, chào hai người”. Lý Kỳ rất khách khí, vừa nói vừa mời hai người ngồi xuống.
Sau khi hàn huyên ngắn gọn, Hàn Cẩm Thư được biết Lý Kỳ cũng rời khỏi Lan Giang sau khi tốt nghiệp cấp ba và đến nơi khác học đại học. Sau này anh ta quay lại Lan Giang lập nghiệp, quán cà phê này cũng là Lý Kỳ hợp tác với bạn học cấp ba mở ra.
Lan man một lúc, Hàn Cẩm Thư hắng giọng đi thẳng vào vấn đề.
Cô nói: “Lý Kỳ, cậu ở Lan Giang nhiều năm như vậy, có nghe được tin tức gì về Ngô Mạn Giai không?’.
Nghe thấy cái tên “Ngô Mạn Giai”, biểu cảm của Lý Kỳ rõ ràng trở nên khó chịu. Chốc lát, anh ta lắc đầu nói: “Không, năm đó sau khi cậu ấy chuyển trường, tôi và những người xung quanh đều không gặp lại cậu ấy nữa”.
Hàn Cẩm Thư chưa từ bỏ ý định, tiếp tục hỏi: “Nhà cậu ấy đều là người gốc Lan Giang, cậu ấy và bố mình rời khỏi đây, những họ hàng thân thích cũng không thể đi theo đâu nhỉ? Cậu có biết nhà cậu ấy còn có họ hàng nào ở Lan Giang không”.
Lý Kỳ thở dài một hơi, nói: “Vốn dĩ còn có chú và cô của cậu ấy, nhưng hai năm trước họ cũng đến thành phố lớn chăm sóc cháu trai rồi”.
Hàn Cẩm Thư thất vọng nhíu mày.
Lý Kỳ thấy thế, có chút ngượng ngùng, anh ta nói với cô: “Xin lỗi Hàn Cẩm Thư, không thể giúp gì cho cậu”.
Hàn Cẩm Thư cười lắc đầu, nói: “Cậu không cần xin lỗi, cậu có thể dành thời gian gặp tôi là tôi đã rất cảm kích rồi. Cảm ơn cậu”.
Hai người ngồi ở quán cà phê nhỏ của Lý Kỳ một lát, sau đó liền đứng dậy chào tạm biệt.
Lý Kỳ tiễn hai người ra khỏi cửa.
Nhìn bóng lưng Hàn Cẩm Thư cùng người đàn ông cao lớn rời đi, Lý Kỳ đứng đó trầm tư một lúc.
Lúc này, một thanh niên khác mặc âu phục từ trong quán cà phê đi ra, đặt tay lên vai Lý Kỳ, giễu cợt nói: “Nhìn cậu kìa, đã nhiều năm như vậy rồi mà gặp Hàn Cẩm Thư vẫn mất hồn mất vía như vậy. Hồn đều bay theo cô ấy rồi hả?”.
“Cút”. Lý Kỳ liếc cậu ta một cái, hơi nhíu mày nói: “Mình chỉ cảm thấy người đàn ông đi với Hàn Cẩm Thư nhìn rất quen”.
Người đàn ông mặc vest cười trêu ghẹo: “Quen? Mình thấy là cậu đang ghen tị thì có, ghen với người cưới được nữ thần của cậu”.
“Ông đây nói thật với cậu đấy!” Lý Kỳ vỗ vỗ người đàn ông mặc vest, “Mình thực sự cảm thấy anh ta rất quen! Hình như mình đã từng gặp anh ta ở trường trung học”.
Người đàn ông mặc vest: “Hứ, đừng nói chuyện trường mình nữa, nếu trường nào ở thành phố Lan Giang có nhân vật như vậy thì đã sớm nổi khắp thành phố rồi, những cô gái theo đuổi anh ta có thể xếp hàng dài mấy nghìn mét”.
Lý Kỳ nghĩ ngợi vò đầu: “Cũng đúng, có lẽ là mình nhớ nhầm”.
***
Rời khỏi quán cà phê, Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ đi thẳng đến khu thắng cảnh.
Đang là ngày Quốc khánh nên cổng vào khu thắng cảnh tấp nập người đến từ khắp nơi trên cả nước. Có cả người già, trẻ em, người bán hàng rong bán bong bóng, kẹo kéo và cả những nghệ sĩ đường phố biểu diễn xiếc ảo thuật.
Ở nơi đông vui náo nhiệt nhưng Hàn Cẩm Thư lại không cảm nhận được niềm vui của những người xung quanh mình mà chỉ cảm thấy bọn họ thật ồn ào.
Chốc lát, Hàn Cẩm Thư đột nhiên quay sang người đàn ông bên cạnh, nói: “Ngôn Độ”.
Ngôn Độ đáp lại cô, giọng nói trầm thấp mang theo một tia an ủi, hỏi: “Sao thế”.
“Bỗng nhiên em cảm thấy rất buồn”.
Giọng của cô gái mềm mại tựa như ngọn gió mát thổi qua phố xá náo nhiệt, làm nũng với anh vô cùng tự nhiên: “Anh có thể ôm em một cái không”.
Nhận xét Box