Chapter 42: Chuyện cũ ở Lang Giang

Câu nói này của Hàn Cẩm Thư không hề giả vờ mà cực kỳ chân thành.

Mặc dù trời sinh tính cách của cô không phải kiểu tranh cường háo thắng sĩ diện, nhưng quả thật hiếm khi cô thể hiện nội tâm mong manh của mình với người khác.

Hàn Cẩm Thư luôn cảm thấy, ngoại trừ những người bạn thân thiết, đại đa số mọi người trên thế giới này đều không thật sự quan tâm đến nỗi khổ của người khác. Bọn họ chỉ muốn hiểu rõ những bi thảm đó, biến chúng thành những câu chuyện tầm phào để bàn tán, để tăng thêm chút thú vị cho cuộc sống khô khan nhàm chán của họ.

Về vấn đề thể hiện sự yếu đuối này, cô và Du Thấm rất có tiếng nói chung.

Theo lời chị Thấm nhà cô, khi còn nhỏ gặp phải chuyện buồn còn có thể ôm mẹ khóc một trận, nhưng một khi qua mười tám tuổi sẽ tự động mất đi năng lực thổ lộ nỗi buồn với bố mẹ. Khi còn nhỏ thì trong vòng tay của mẹ, giờ biến thành chăn bông lạnh lẽo giữa nửa đêm, đêm hôm trước ôm chăn khóc nức nở, ngày hôm sau vẫn phải trưng bộ mặt vui vẻ đến công ty như thường lệ.

Đồng nghiệp hỏi, cũng chỉ hời hợt trả lời một câu “Ngủ không ngon” mà thôi.

Trưởng thành chính là một chuyện tàn khốc như vậy, dù là ai cũng trốn không thoát.

Nhưng, giờ phút này Hàn Cẩm Thư lại phát hiện, không biết từ lúc nào cô đã bắt đầu hướng về người đàn ông bên cạnh tên Ngôn Độ. Cô bộc lộ ra dáng vẻ yếu ớt nhất, chân thật nhất của mình với anh.

Khi vui vẻ, cô có thể tự nhiên khua chân múa tay vui sướng trước mặt anh; khi đau khổ, cô cũng có thể tự nhiên tìm kiếm sự an ủi nơi anh.

Đối mặt với Ngôn Độ, cô tựa như vô thức trở về làm một đứa trẻ vô tư.

Xung quanh người đến người đi, các loại âm thanh tràn ngập các góc phố.

Ngôn Độ bình tĩnh chăm chú nhìn cô gái trước mắt, một lúc sau, anh vươn hai tay ra, nhẹ nhàng mà thong thả, cẩn thận từng li từng tí ôm cô vào trong lòng.

Hàn Cẩm Thư chần chừ nửa giây sau đó giơ cánh tay lên, vòng qua eo Ngôn Độ, dồn sức ôm chặt lấy anh. Cô nhắm mắt lại, vùi đầu vào lồng ngực rộng lớn của anh.

Hương gỗ mun mát lạnh quen thuộc xoa dịu nỗi mất mát và tủi thân to lớn trong lòng cô, khiến cô cảm nhận được sự bình yên trước nay chưa từng có.

Du khách vẫn nhộn nhịp như cũ.

Có người để ý thấy đôi nam nữ đang ôm nhau này cũng chỉ cho là sở thích hẹn hò đặc biệt của thanh niên bây giờ nên chỉ cười lắc đầu, sau đó rồi thu hồi ánh mắt đi thẳng qua họ.

Hai người cứ im lặng ôm nhau như vậy, trao đổi nhiệt độ cơ thể và cảm nhận nhịp tim của nhau.

Thật lâu sau, Hàn Cẩm Thư bỗng nhiên nhẹ giọng lên tiếng: “Đột nhiên em phát hiện gần đây em rất bám dính anh”.

Giọng nói trầm thấp lạnh lùng của Ngôn Độ vang đến: “Em không bám anh thì còn bám ai nữa”,

Hàn Cẩm Thư buồn cười, ngẩng đầu lên nhìn Ngôn Độ, đôi mắt sáng lấp lánh, cố ý trêu chọc: “Ngôn tổng, anh thật sự nên bồi dưỡng một chút Hán ngữ đi. Bằng không về sau hai chúng ta nói chuyện, em sẽ bị năng lực lý giải của anh làm cho tức chết.”

Ngôn Độ khẽ nâng mu bàn tay, nhẹ nhàng vuốt má cô, thản nhiên nói: “Vậy em càng phải nói chuyện với anh nhiều hơn. Khi nào nó trở thành thói quen thì tự nhiên em sẽ không tức giận nữa”.

Hàn Cẩm Thư bĩu môi, nhỏ giọng nói thầm với anh: “Trước đây chúng ta chưa bao giờ như vậy”.

Ngôn Độ hỏi cô: “Trước đây chúng ta như thế nào?

Hàn Cẩm Thư suy nghĩ một chút, nói: “Việc ai người nấy làm. Em không quan tâm anh, anh cũng không quan tâm em, ngoại trừ cùng ngủ chung giường thì hình như không hề có quan hệ gì”.

Giọng điệu của Ngôn Độ rất thản nhiên: “Chỉ có em không quan tâm anh, chứ anh chưa từng không quan tâm đến em”.

Hai năm sau khi kết hôn, rõ ràng anh đối với cô rất lãnh đạm. Một năm 365 ngày, thì một phần ba thời gian anh đi công tác, một phần ba thời gian là lăn giường với cô, và một phần ba thời gian còn lại là trưng bộ mặt lạnh lùng với cô.

Chính vì vậy, Hàn Cẩm Thư vô cùng tò mò nguyên nhân gì khiến bạo quân có sự thay đổi kỳ lạ này.

Ngôn Độ xoa mặt cô: “Anh chỉ nói ra sự thật thôi”.

“Sự thật con khỉ ấy”. Hàn Cẩm Thư dỗi anh: “Anh cũng chỉ biết xem em làm trò cười qua mạng thôi”.

Ngôn Độ bình thản nói: “Hàn Cẩm Thư, đối với em mà nói anh chỉ là một người chồng. Nhưng đối với anh mà nói, em là tất cả của anh”.

“Cái gì? Khoa trương vậy sao?”. Hàn Cẩm Thư phì một tiếng, coi như anh lại đang nói lời tâm tình với cô: “Em ở trong lòng anh quan trọng như vậy à?”.

“Đúng vậy”.

“Anh lại dỗ để em vui chứ gì”.

“Đây là lời từ tận đáy lòng của anh”. Ngôn Độ thản nhiên nói: “Sau này từ từ em sẽ hiểu”.

Bạo quân nói ngọt quả nhiên là như nước trái cây rót mật ong.

Hàn Cẩm Thư thầm giơ ngón cái tán thưởng Ngôn Độ, cô chợt vung cánh tay lên, năm ngón tay mở ra, chủ động nắm lấy bàn tay to đặt ở bên hông cô.

“Ở đây đông người quá, hai chúng ta tìm một nơi hơi yên tĩnh đi”. Cô vừa nói vừa dắt anh, xoay người đi về phía sau, ngược hướng với dòng người cuồn cuộn.

Ngôn Độ rủ mắt nhìn bàn tay bị cô nắm chặt, đôi mắt đen lặng lẽ hiện lên nụ cười như suối nước. Anh hỏi cô: “Tìm một nơi yên tĩnh hơn để làm gì?”.

“Không phải anh muốn thành thói quen tự nhiên à”. Giọng nói Hàn Cẩm Thư nghe nhẹ mà mềm mại, đáp lại: “Em muốn tâm sự với anh”.



Mấy phút sau, rời khỏi dòng người đông đúc toàn du khách ngày Quốc khánh, Hàn Cẩm Thư dẫn Ngôn Độ đi vòng quanh khu phố cổ Lan Giang, tiếp đó lại đi vào một con hẻm chật hẹp.

Hẻm nhỏ chỉ rộng vài mét, mặt đất lát những phiến đá xanh, hai bên hẻm tọa lạc những ngôi nhà trệt thấp bé, gạch ngói bong tróc, mái nhà loang lổ, người đi lại thưa thớt, chỉ có mấy ông bà lão mái tóc bạc phơ kê ghế thấp híp mắt ngủ gật bên đường.

Hàn Cẩm Thư buông tay Ngôn Độ, đi sóng vai cùng anh trong con hẻm nhỏ, một lúc lâu vẫn không nói lời nào.

Đi được khoảng mấy chục bước, cô hít một hơi thật sâu rồi nặng nề thở ra, dường như đang cố lấy dũng khí thật lớn, hạ quyết tâm quay đầu nhìn về phía Ngôn Độ, lên tiếng: “Trong game em có nhắc tới một người “bạn học” với anh, anh có ấn tượng gì không?”

Ngôn Độ nói: “Có”.

Bất cứ chuyện gì cô nói anh đều nhớ rất rõ.

Hàn Cẩm Thư vô thức cười khổ, buồn bã nói: “Từ năm mười tám tuổi đến bây giờ, nhiều năm như vậy, em vẫn luôn tìm kiếm tung tích của người bạn học này. Đáng tiếc, cô ấy giống như bốc hơi khỏi thế giới, không hề có tin tức gì.”

Ngôn Độ nghe cô nói, sắc mặt lãnh đạm, im lặng trầm ngâm.

Hàn Cẩm Thư đợi một lát, thấy Ngôn Độ vẫn không nói gì bèn không khỏi nhíu mày kỳ quái, nói: “Em với anh nói chuyện qua hốc cây lâu như vậy mà anh cũng không tò mò năm đó giữa em và bạn học “N” đã xảy ra chuyện gì à, không muốn hỏi em sao?”.

Ngôn Độ nghiêng đầu, tầm mắt dừng lại trên mặt cô. Anh nói: “Em có bằng lòng chủ động nói cho anh biết không?”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Ngây người trong chốc lát, Hàn Cẩm Thư ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm trên đỉnh đầu, hồi ức phủ bụi nhiều năm thoáng chốc như thủy triều trào dâng.

Cô nhìn bầu trời, ánh mắt dần dần trống rỗng. Lúc lâu sau, cô nhẹ nhàng nói với Ngôn Độ: ““N” là người bạn học thân nhất của em ở Lan Giang. Tên của cô ấy là Ngô Mạn Giai”.

*

Năm đó.

Xuất thân từ gia đình giàu có ở một thành phố lớn nên ngay ngày đầu tiên chuyển vào Trường Trung học phổ thông số 1 Lan Giang, Hàn Cẩm Thư lập tức trở thành tiêu điểm độc nhất vô nhị của cả trường.

Ban đầu, Hàn Cẩm Thư cho rằng Lan Giang chỉ là thành phố nhỏ, cơ sở hạ tầng lạc hậu, đi khắp cả thành phố thậm chí không thể tìm thấy một cửa hàng Starbucks. Cô khó mà thích ứng với cuộc sống nơi này, mỗi ngày gọi bốn năm cuộc điện thoại cho bố Hàn Thanh Bách nói muốn rời khỏi đây.

Thật ra Hàn Thanh Bách cũng cảm thấy thương và nhớ nhung con gái, nhưng vì muốn Hàn Cẩm Thư tâm cao hơn trời trở lại quỹ đạo nên ông đã cố gắng hạ quyết tâm. Sau khi nói với Hàn Cẩm Thư: “Trước khi thi đại học một ngày sẽ đón con về thành phố Ngân Hà”, ông không nhận bất kỳ cuộc gọi nào của Hàn Cẩm Thư nữa.

Hàn Cẩm Thư thấy xin giúp đỡ không có tác dụng liền bắt đầu tùy ý làm loạn ở Trường Trung học số 1 Lan Giang.

Trốn học về sớm, trêu chọc giáo viên, chuyện quái quỷ gì cũng làm. Hiệu trưởng và các giáo viên không còn biện pháp nào khác với thiên kim tiểu thư bốc đồng này nên chỉ còn việc tận tình khuyên bảo, dùng lời lẽ đúng đắn để thuyết phục. Thế nhưng Hàn Cẩm Thư vẫn nghe tai trái ra tai phải, hồn nhiên không thèm để ý.

Năm đó trường số 1 Lan Giang có kỷ luật rất tốt, học sinh có vấn đề nhất chính là Hàn Cẩm Thư. Các bạn học thuần phác thấy Hàn Cẩm Thư ngỗ ngược như vậy cũng không dám đến gần cô gái xinh đẹp có vấn đề này.

Hàn Cẩm Thư cứ cô độc một mình trong vài tuần, mãi đến hai tháng sau khi nhập học lớp 12, cô mới có người bạn đầu tiên ở Lan Giang, Ngô Mạn Giai.

Lớp 12 ở trường số 1 Lan Giang cứ cách một tháng lại đổi chỗ ngồi một lần, Ngô Mạn Giai là bạn cùng bàn của Hàn Cẩm Thư vào tháng thứ hai.

Cô gái tên Ngô Mạn Giai mặc dù chỉ có thành tích ở mức trung bình trong lớp, nhưng cô nhút nhát nhẹ nhàng ít nói, khi cười lên hai má có hai lúm đồng tiền rất dễ thương, trông vô cùng hiền lành.

Ngày đầu tiên Hàn Cẩm Thư và Ngô Mạn Giai ngồi cùng bàn, ấn tượng của cô đối với người bạn học này rất tốt.

Nguyên nhân khiến hai cô gái chính thức trở thành bạn bè bắt nguồn từ một đêm vài ngày sau đó.

Hàn Cẩm Thư nhớ rất rõ, hôm đó là giờ tự học buổi tối môn toán, thầy giáo vì muốn đuổi kịp tiến độ ôn xong bài thi tháng nên kéo dài thêm hai mươi mấy phút, 9 giờ hơn mới kết thúc tiết học.

Khi Ngô Mạn Giai đạp xe đi qua một con đường nhỏ ngoài cổng sau trường, không may lại gặp phải hai thanh niên lấc cấc không biết từ đâu chui ra, khua tay múa chân, ý đồ muốn cướp đồ trên người cô ấy.

Trong lúc nguy cấp, Hàn Cẩm Thư và một nam sinh khác đi ngang qua.

Bắt gặp cảnh này, Hàn Cẩm Thư trẻ tuổi tràn đầy sức sống căn bản không hề nghĩ ngợi gì, hầm hầm đi tới kéo Ngô Mạn Giai ra sau lưng bảo vệ.

Nam sinh cùng trường ở bên cạnh lại gầy gò ốm yếu, cơ bản chính là con mọt sách. Nếu đặt bản thân cậu ta vào trường hợp này, cậu ta tuyệt đối sẽ không quản chuyện bao đồng. Nhưng lúc này thấy một cô gái dũng cảm như vậy, cậu ta như được cổ vũ nên cũng lấy hết can đảm đứng ra làm việc nghĩa.

Hai thanh niên kia vốn đã có tật giật mình, thấy đột nhiên xuất hiện hai người qua đường đứng ra bênh vực kẻ yếu bèn sợ xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, cuối cùng đành phải thu hồi dao, mặt mày xám xịt mà đi.

Ngô Mạn Giai vô cùng cảm kích Hàn Cẩm Thư.

Từ đó về sau, hai cô gái trở thành bạn tốt như hình với bóng.

Sau khi biết được cảnh ngộ hiện tại của Hàn Cẩm Thư, để giải tỏa buồn khổ trong lòng cô, Ngô Mạn Giai nhiệt tình tốt bụng hẹn Hàn Cẩm Thư đi chơi vào mỗi cuối tuần. Cô ấy dẫn Hàn Cẩm Thư đi ăn nhiều món ăn vặt địa phương ở Lan Giang, ngắm nhìn nhiều phong cảnh khác nhau ở thành phố nhỏ này. Với sự đồng hành và kiên nhẫn khuyên bảo của Ngô Mạn Giai, tâm tính của Hàn Cẩm Thư đã dần trở nên ôn hòa, đồng thời cũng dần chấp nhận Lan Giang, thậm chí còn yêu thích nơi này.

“Nếu không có Ngô Mạn Giai, có lẽ sẽ không có Hàn Cẩm Thư ngày hôm nay. Cậu ấy thật sự đã giúp đỡ em rất nhiều”.

Cuối hẻm nhỏ là một quảng trường nhỏ cũ kỹ, giữa quảng trường là một bể bơi bơm hơi, bên trong nuôi rất nhiều chú cá nhỏ đủ loại màu sắc. Bên cạnh bể bơi có một quầy hàng bán thức ăn cho cá, ông cụ bày sạp đang nghe radio, rung đùi đắc ý ngâm nga, thỉnh thoảng có người lớn dẫn theo trẻ con đến mua thức ăn cho cá, ông sẽ thu một tờ tiền giấy mười tệ rồi lấy ra một túi thức ăn cho cá.

Hàn Cẩm Thư ngồi trên ghế dài loang lổ bên cạnh bể bơi, ánh mắt sáng ngời, quay sang Ngôn Độ ngồi bên cạnh kể lại đoạn chuyện cũ này.

Ngôn Độ từ đầu đến cuối chỉ im lặng lắng nghe, vẻ mặt bình tĩnh mà chăm chú nghe cô nói.

“Sau đó…”.

Nói tới đây, ánh mắt Hàn Cẩm Thư bỗng nhiên ảm đạm. Cô trầm mặc thật lâu, gục đầu xuống, giọng nói rất nhỏ, bả vai thậm chí còn run rẩy: “Một buổi tối năm lớp 12, Mạn Giai đã xảy ra chuyện”.

“Cậu ấy bị mấy tên côn đồ say rượu lôi vào nhà xưởng bỏ hoang phía sau trường. Lũ súc sinh đó bắt nạt cậu ấy, còn dùng củi cháy đỏ làm bỏng mặt cậu ấy”.

“Khi em gặp Mạn Giai trong bệnh viện, má trái của cậu ấy bị bỏng nặng và toàn thân đều là những vết thương sau khi bị ngược đãi. Vào thời điểm đó, trạng thái tinh thần của cậu ấy rất tồi tệ, em sợ cậu ấy nghĩ quẩn nên xin nghỉ học để ở lại bệnh viện với cậu ấy ba ngày. Lúc đó, em nghĩ rằng thời gian là liều thuốc tốt nhất, rồi cuộc sống của Mạn Giai sẽ trở lại quỹ đạo bình thường, mọi thứ sẽ dần trở nên tốt đẹp hơn”.

“Nhưng tất cả chúng ta đều đánh giá thấp bản chất xấu xa con người”.

“Người nhà của mấy tên lưu manh kia tìm được bố mẹ Mạn Giai, yêu cầu trả tiền để giải quyết riêng. Nhưng Mạn Giai đã phải chịu đau khổ lớn như vậy, chú dì làm sao có thể đồng ý giải quyết riêng, thế là họ cầm chổi đuổi bọn chúng ra khỏi nhà”.

“Sau đấy nhưng kẻ đó lại tìm đến trường học…”.

“Đầu tiên là cả lớp, sau đó là cả trường, rồi sau đó nữa hình như toàn bộ người Lan Giang đều biết chuyện xảy ra với Mạn Giai. Ngẫm lại cũng đúng, một thành phố nhỏ như vậy, hàng xóm láng giềng đều có dính dáng quan hệ họ hàng với nhau, chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm”.

“Sau đó, Ngô Mạn Giai chuyển trường. Cậu ấy rời khỏi Lan Giang, không ai biết gia đình họ đã chuyển đến nơi nào. Nhiều năm như vậy, em vẫn một mực tìm kiếm, em thật sự vẫn luôn tìm kiếm cậu ấy…”.

Nhớ tới đây, Hàn Cẩm Thư lấy hai tay che mặt thật chặt, nghẹn ngào thở không ra hơi. Nước mắt theo khe hở mười ngón tay không ngừng chảy ra ngoài.

Ngôn Độ nhìn Hàn Cẩm Thư, ánh mắt sâu thẳm, anh thở dài nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

“Buổi tối hôm đó vốn là em phải trực nhật, vốn em mới là người phải trải qua những chuyện đó. Mạn Giai thấy em đến tháng đau bụng nghiêm trọng nên mới chủ động giúp em…”. Hàn Cẩm Thư vùi sâu khuôn mặt vào lòng Ngôn Độ, cuối cùng khóc nức nở thành tiếng.

Cảm giác tội lỗi và hối hận gần mười năm qua giống như vỡ đê tuôn trào mãnh liệt trong lòng Hàn Cẩm Thư.

Cô không thể tha thứ cho chính mình.

Hàn Cẩm Thư luôn cho rằng, năm đó nếu như cô từ chối đề nghị giúp mình trực nhật của Ngô Mạn Giai, hoặc nếu như cô suy nghĩ nhiều hơn ở lại cùng tan học với Ngô Mạn Giai thì đã có thể tránh được thảm kịch xảy ra sau đó.

“Là em hại Ngô Mạn Giai”. Hàn Cẩm Thư vừa khóc vừa lẩm bẩm: “Đều là lỗi của em, tất cả là tại em”.

Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống mái tóc cô.

Ngôn Độ vỗ lưng cô gái, dịu dàng trấn an: “Không phải lỗi của em. Cẩm Thư, thật sự không phải lỗi của em đâu”.

“Em học y là vì Mạn Giai. Em cố gắng học tập, tích lũy kinh nghiệm lâm sàng cũng vì một ngày nào đó có thể tự tay giúp Mạn Giai chữa trị khuôn mặt bị bỏng nặng của cậu ấy. Bây giờ em thật sự đã thành công rồi, em đã là bác sĩ thẩm mỹ giỏi nhất trong nước”.

Hàn Cẩm Thư nói xong, hai tay siết chặt thành nắm đấm, dùng sức đến mức đầu ngón tay đều chìm thật sâu vào lòng bàn tay: “Thế nhưng em không bao giờ được gặp lại Ngô Mạn Giai nữa.”.

Vậy mà câu nói của anh chồng hờ Ngôn Độ của cô ngay sau đó lại nằm ngoài dự liệu của cô.

Đến mức khiến Hàn Cẩm Thư rớt cằm vì sốc.

Anh bình tĩnh nói: “Anh sẽ đưa em đi gặp cô ấy”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hàn Cẩm Thư giương đôi mắt to sưng húp thành hạt óc chó, khó hiểu nhìn về phía Ngôn Độ. Cô căn bản cũng không biết anh đang nói cái gì.

Cô: “Anh nói gì vậy?”.

Ngôn Độ càng thêm bình tĩnh nói: “Anh nói, anh biết hiện nay Ngô Mạn Giai đang ở đâu”.

Chaper List:

Nhận xét Box