Chapter 45: Ai đẹp trai hơn?

Ngay giờ phút này, Hàn Cẩm Thư không hề phủ nhận “ham muốn chiếm hữu” mà Ngôn Độ nhắc đến.

Thật ra, trước khi đến Lan Giang mấy ngày, cô đã phát hiện cảm giác sâu thẳm trong nội tâm cô đối với Ngôn Độ đã lặng lẽ thay đổi.

Trước đây, sự tồn tại anh chồng hờ Ngôn Độ đối với cô là có thể có, có thể không. Anh là chiếc quạt mát mùa hè, luôn để trong nhà không muốn ném đi, nhưng cũng không phải là đồ vật quan trọng thiết yếu.

Nhưng giờ đây cảm giác đó đã thay đổi.

Ngôn Độ bảo cô không được kén ăn, cô sẽ nghe lời; Ngôn Độ bị dị ứng nổi mẩn đỏ, cô sẽ lo lắng; Ngôn Độ muốn hôn cô muốn lăn giường với cô, cô sẽ đỏ mặt, tim đập rộn rã chờ mong.

Gặp phải người con gái khác có ý với anh, trái tim cô sẽ thấy vô cùng khó chịu.

Cũng phải thôi, chồng hờ thì cũng là chồng. Nói tóm lại, hiện tại cô đã coi người đàn ông này thành vật sở hữu của riêng mình.

“Em có ham muốn chiếm hữu với anh không phải quá bình thường à”. Hàn Cẩm Thư hừ lạnh, biểu cảm tỏ vẻ đương nhiên, “Hả chồng yêu của em”.

Ngôn Độ cong môi rủ mắt nhìn khuôn mặt nhỏ giận dỗi, một lúc lâu sau vẫn không lên tiếng.

Hàn Cẩm Thư bị anh nhìn càng thêm thấp thỏm, cố tình tỏ ra không sao, cô đưa tay vuốt tóc, muốn quay đầu đi không muốn mắt đối mắt với anh.

Cô lại lên tiếng, tự nhiên nói lảng sang chuyện khác: “Anh nói muốn em đi Lăng Thành tìm Ngô Mạn Giai mà, khi nào chúng ta xuất phát?”.

Ngôn Độ không trả lời, ý cười trên mặt vẫn không hề thuyên giảm. Anh nắm tay cô, mở ra năm đầu ngón tay đan vào nhau, động tác vừa thuần thục vừa thân mật.

Anh nắm tay cô đi qua lối chính của khách sạn, di chuyển về phía thang máy.

Hai má Hàn Cẩm Thư thoáng ửng hồng, ngoan ngoãn đi bên cạnh Ngôn Độ, rón rén thử rụt tay lại. Thử một lần không rút ra được, thử thêm lần nữa vẫn không thành công.

Ngôn Độ vẫn bình thản nắm tay cô, căn bản không cho cô cơ hội thoát khỏi vòng tay mình.

Hai người cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, cuối cùng Hàn Cẩm Thư cũng phải từ bỏ. Bàn tay mềm mại vô tình sờ đến gan bàn tay của anh, cảm giác thô ráp khiến cô ngứa ngáy buồn bực.

Bỗng cô nổi lên ý xấu, quay đi quay lại đã thò móng tay ra, cố ý cấu một cái thật mạnh lên gan bàn tay anh!

Sức lực của Hàn Cẩm Thư chả đáng trói gà, hoàn toàn không có tính sát thương hay đe dọa với Ngôn Độ.

Ngôn Độ không hề cảm thấy đau, ngược lại còn có cảm giác thỏa mãn vì bị móc vuốt nhỏ bé của cô vợ đáng yêu cào mình. Anh im lặng, trở tay véo lại cô, nhẹ nhàng nhưng tràn ngập cảm giác uy hiếp.

Hàn Cẩm Thư lại thấy chơi trò này rất vui, hai mắt long lanh, cô càng dùng sức hơn tiếp tục cấu véo anh.

Ngôn Độ nhỏ giọng nói: “Đừng nghịch”.

Hàn Cẩm Thư không thèm nghe, trưng ra biểu cảm “Em cứ thích cấu anh đấy, anh làm gì được em”.

Ngôn Độ thẳng thừng nói: “Còn nghịch nữa sẽ hôn em ngay tại đây, hôn lưỡi”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Khuôn mặt Hàn Cẩm Thư lập tức đỏ như trái ớt. Cô không ngờ bạo quân có thể nói chuyện sắc tình ban ngày ban mặt ngay chốn không người.

Mà Ngôn Độ dám nói chắc chắn sẽ dám làm, cô tuyệt đối không nghi ngờ.

Hàn Cẩm Thư lúng túng, sợ bạo quân thật sự nổi điên nên đành hậm hực thu móng tay lại, không dám trêu chọc anh nữa.

Khách sạn mà Franc đặt là khách sạn 5 sao cao cấp duy nhất ở Lan Giang, quy mô không lớn, cũng không xa hoa nhưng phong cách trang trí lại vô cùng độc đáo.

Mỗi tầng khách sạn đều có 4 thang máy.

Lúc này đã gần tới chiều tối, ngoại trừ cô và Ngôn Độ đang chờ thang máy thì còn có một đôi vợ chồng trẻ đưa con đi du lịch.

Nhìn dáng dấp của đôi vợ chồng trẻ đó thì có lẽ cùng trạc tuổi với Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ.

Cô gái mặc một chiếc váy mùa thu màu vàng nhạt, môi hồng răng trắng, khí chất mềm mại, khuôn mặt nhỏ xíu dù chỉ trang điểm nhẹ nhưng đã đủ đẹp quyến rũ nhân tâm. Chàng trai vô cùng anh tuấn, vóc dáng cao lớn, một tay tùy ý nhét trong túi quần, tay còn lại ôm vòng eo mảnh mai của cô gái.

Còn cậu bé đứng bên cạnh đôi vợ chồng rõ ràng cũng được thừa hưởng gen tốt của bố mẹ. Làn da trắng bóc, da dẻ mịn màng, mắt to đen nhánh, cái đầu tròn nhưng quả bóng nhỏ, tay chân mũm mĩm. Cậu bé đang cầm một chiếc kẹo mút, đáng yêu hệt mấy đứa trẻ trong tranh Tết.

Một nhà ba người cực kỳ xuất chúng.

Hàn Cẩm Thư là người mê nhan sắc cực điểm nên dĩ nhiên cũng bị gia đình đang đứng chờ thang máy thu hút. Ánh mắt cô vô thức chuyển qua nhìn chằm chằm ba người họ.

Lúc này, cô gái mặc váy dài kia dường như nhận ra ánh mắt của Hàn Cẩm Thư liền quay đầu nhìn cô. Ánh mắt hai cô gái gặp nhau, đôi bên đều sửng sốt, tiếp đó lại lịch sự mỉm cười với đối phương.

Đột nhiên, bé trai đang cầm kẹo mút đột nhiên lên tiếng. Cậu bé kéo tay áo mẹ, âm thanh mềm mại đáng yêu: “Mẹ ơi”.

Cô gái mặc váy dài xoa khuôn mặt con trai, dịu dàng hỏi: “Sao thế con?”.

Bé trai giơ bàn tay nhỏ mập mạp chỉ về phía Ngôn Độ: “Chú này đẹp trai quá”.

Cô gái mặc váy dài nghe vậy liền xấu hổ cong môi cười với Hàn Cẩm Thư, tiếp theo nói: “Đúng vậy, gặp được chú đẹp trai có phải con rất vui vẻ không?”.

Bé trai gật đầu dứt khoát: “Chú rất đẹp trai, con cực kỳ vui ạ!”.

Nghe thấy lời này, anh chàng đẹp trai bên cạnh sờ đầu con mình, lạnh giọng nói: “Chú đẹp trai hay bố con đẹp trai hơn?”.

Vấn đề này hình như đã làm khó bé trai.

Bạn nhỏ giơ bàn tay mũm mĩm lên gãi đầu, nghiêm túc suy ngẫm, sau đó mới trả lời: “Nếu bố không ngày nào cũng tranh mẹ với con thì bố sẽ càng đẹp trai hơn”.

Anh chàng đẹp trai nhíu mày: “Bố cứ muốn tranh đó”.

Bé trai nắm tay, giận dỗi nói: “Thế mà còn phải hỏi? Đương nhiên là chú ấy đẹp trai hơn, bố tranh mẹ với con là xấu nhất!”.

Bố bé nghe xong liền quay sang nhìn vợ mình: “Hai ngày trước hình như anh mới đặt cho thằng nhóc này bộ Lego mới nhất đúng không?”.

Cô gái mặc váy dài gật đầu: “Đúng vậy”.

“Thôi vậy”, ông bố đẹp trai trưng vẻ mặt vô cảm nói: “Dù sao bố cũng bị mang tiếng xấu rồi”.

Vừa dứt lời, đứa bé đột nhiên òa khóa, thân hình nhỏ bé nhào vào lòng mẹ, thút thít nói: “Hu hu hu, mẹ ơi, Lego của con hu hu hu!”.

“Đừng khóc đừng khóc. Bố chỉ đùa với con thôi, bố và mẹ yêu con nhất mà!”. Cô gái váy dài không ngừng ôm con an ủi, tiếp đó lại trừng mắt lườm anh chồng, mắng mỏ: “Thẩm Tịch, anh trẻ con thế, đường đường là quân nhân mà lại bắt nạt con trai mình! Hôm nay em và con không thèm để ý đến anh nữa!”.

Hai giây sau, thang máy đã xuống tới tầng 1.

Ngôn Độ vẫn lãnh đạm, ôm eo Hàn Cẩm Thư đi vào trong. Anh lịch sự ấn nút mở thang máy chờ một nhà ba người kia cùng vào.

Thẩm Tịch bế con trong tay vợ, sắc mặt bình thản khó hiểu: “Bố bắt nạt con hả?”.

Bé con: Vì Lego, phải dùng bất cứ giá nào!

Bé con âm thầm nắm chặt tay, ôm cổ Thẩm Tịch, vẻ mặt nghiêm túc: “Đâu có, bố yêu con nhất, chưa bao giờ bắt nạt con. Bố còn đẹp trai hơn cả siêu trộm Kid, con cũng yêu bố nhất”.

Thẩm Tịch hài lòng cong môi, nhìn sang vợ mình.

Bé con ôm chặt Thẩm Tịch, cũng mỉm cười quay sang nhìn mẹ.

Một bức tranh cha con yêu thương thắm thiết.

Ôn Thư Duy: “…”.

Ôn Thư Duy bất lực, một tay kéo một lớn một nhỏ vào thang máy.

Hàn Cẩm Thư thấy gia đình này không chỉ ngoại hình đẹp và tính cách cũng rất thú vị, không khỏi sinh ra hảo cảm với họ. Cô vui vẻ hỏi: “Mọi người lên tầng mấy?”.

Ôn Thư Duy vội trả lời: “Tầng 7, cảm ơn!”.

Ngôn Độ nhẹ giọng nói: “Cần có thẻ phòng”.

“À!” Ôn Thư Duy lấy thẻ phòng trong túi, tới gần vị trí cảm ứng, chạm nhẹ một cái.

Ngôn Độ giúp họ ấn tầng 7. Trong thang máy, Hàn Cẩm Thư trộm nhìn hai cặp cha con như được đúc ra từ một khuôn. Ôn Thư Duy thấy vậy bèn lặng lẽ lại gần Hàn Cẩm Thư hai bước, nhỏ giọng nói: “Ngại quá, chồng tôi…”.

Nói xong, cô gái dựng thẳng một đầu ngón tay chỉ vào đầu mình, “Đầu óc anh ấy hơi có vấn đề, để hai người cười chê”.

Hàn Cẩm Thư nghe xong lại sợ cô gái xinh đẹp này xấu hổ, lập tức nói theo: “Ôi chao, trùng hợp thế, đầu óc chồng tôi cũng hơi có vấn đề, như nhau cả”.

Thẩm Tịch: “…”.

Ngôn Độ: “…”.

Người vị thành niên duy nhất trong thang máy, mầm non tương lai của đất nước, sau khi nghe xong cuộc đối thoại này lại híp mắt lâm vào trầm tư.

Vậy mới nói thời buổi này, đàn ông mà đầu óc không có chút vấn đề thì đều không cưới được vợ đẹp.



Tầng 7 của khách sạn đều là phòng gia đình, những gia đình mang theo con thường sẽ chọn hạng phòng này. Sau khi tạm biệt gia đình ba người gặp được ở thang máy, Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ trở lại phòng của họ.

Hàn Cẩm Thư đá rớt giày da trên chân, ngồi phịch xuống mép giường, nhớ lại đôi vợ chồng xấp xỉ tuổi mình kia liền không kìm được cảm thán: “Vừa rồi đôi bố mẹ trẻ tuổi kia thật là đẹp, mẹ đẹp, bố càng đẹp hơn. Đứa bé trai kia cũng rất đáng yêu”.

Ngôn Độ hỏi: “Người bố đó đẹp hay anh đẹp?”.

Hàn Cẩm Thư bị sặc, vẻ mặt trân trối cạn lời nhìn anh: “Tình cờ gặp một người đẹp trai ngoài đường mà anh cũng phải so sánh với người ta à? Hình như anh lòng ham chiến thắng của anh có vẻ hơi lớn rồi đó”.

Ngôn Độ sải bước chân dài đến trước mặt cô, đứng yên rủ mắt nhìn cô chăm chú. Anh nói: “Đây không phải là lòng ham chiến thắng”.

Hàn Cẩm Thư buồn cười nói: “Không phải thì sao anh lại muốn so ai đẹp trai hơn với người ta?”.

Ngôn Độ nói: “Anh chỉ muốn biết vị trí của anh trong lòng em”.

“Vị trí?”.

Hàn Cẩm Thư ngây người, mù mờ hỏi: “Vị trí gì?’.

Ngôn Độ cong lưng, thong thả ghé lại gần cô, khuôn mặt không tì vết phóng đại ngay trước mắt cô: “Thư tình xinh đẹp, xin hỏi trong lòng em, khuôn mặt của chồng em có thể xếp thứ mấy?”.

Ngũ quan của Ngôn Độ vô cùng hoàn mỹ, hoàn toàn khác biệt với khí khái thiếu bất kham kiêu ngạo của người kia.

Anh đẹp đến mức toát ra khi chất lạnh lùng cô độc, tính công kích quá lớn, cảm giác áp bách cùng cực, dễ khiến người khác không dám nhìn gần.

Hàn Cẩm Thư hoảng hốt, ngửa cổ ra sau kéo giãn khoảng cách với anh theo bản năng, ánh mắt trốn tránh nhìn sang nơi khác: “… Em không rảnh đến nỗi xếp hạng trai đẹp đâu”.

Ngôn Độ chống tay hai bên sườn cô, giam chặt cô trong lòng mình. Anh cúi người càng gần, thấp giọng nói: “Em lại không dám nhìn anh”.

Hàn Cẩm Thư nói: “Khuôn mặt đẹp đến mấy nhìn nhiều cũng ngấy, em đang giữ gìn cảm giác mới mẻ với anh đấy, có lợi cho quan hệ giữa vợ chồng chúng ta”.

“Vậy cơ à”. Ngôn Độ nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, anh nâng tay lên, nhẹ nhàng mân mê vành tai cô.

“Nhưng mà anh không giống em”.

Hàn Cẩm Thư: “Không giống chỗ nào?”.

Ngôn Độ nắm cằm cô, trầm giọng nói: “Gương mặt em dù anh có nhìn bao nhiêu lần vẫn không chán, bất kể nhìn bao nhiêu lần đều cảm thấy không gì sánh bằng”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hàn Cẩm Thư ngượng ngùng vì lời khen của anh, cô giơ tay lên áp lên má, buột miệng nói: “Anh nói quá rồi đấy! Em nào có đẹp như vậy, trên thế giới còn nhiều người đẹp hơn em”.

“Người khác thế nào anh không biết, cũng không hứng thú muốn biết”. Ngôn Độ ôm eo Hàn Cẩm Thư nằm nghiêng trên giường. Anh hơi khép mi, mê luyến hôn lên chiếc cổ mềm mại của cô, “Anh chỉ biết trong mắt anh chỉ có em, tai anh chỉ nghe thấy em, thân thể cũng chỉ cảm nhận được em”.

Hàn Cẩm Thư của anh là tốt nhất, độc nhất vô nhị, không ai sánh được.



Sắc trời bên ngoài dần tối.

Hàn Cẩm Thư bị Ngôn Độ hôn đến mức đầu óc mụ mị, rụt cổ không ngừng trốn. Nhận thấy hơi thở của người đàn ông bên cạnh dần trầm xuống, cô sợ hãi nhanh chóng dốc hết sức đẩy anh ra, lăn mình sang một bên ngã bịch xuống thảm.

“Đi chơi với anh, cả ngày không sờ mó lăn giường thì cũng là ôm ấp hôn hít”. Hàn Cẩm Thư đỏ mặt, lồm cồm ngồi dậy, giậm chân tức giận, “Ngôn Độ, anh túng dục quá cẩn thận suy thận đấy!”.

Ngôn Độ nằm trên giường nhìn thẳng vào cô, bị dáng vẻ đáng yêu của cô chọc cười thành tiếng.

Cười con khỉ!

Hàn Cẩm Thư càng tức, làm bộ vén tay áo lên nhuốn nhào đến cấu xé Ngôn Độ.

Đúng lúc này, di động trên tủ đầu giường đổ chuông. Hàn Cẩm Thư nhìn lên, là điện thoại của Ngôn Độ.

Cô tiện tay ném điện thoại cho anh. Ngôn Độ nhìn màn hình hiển thị Franc gọi đến.

Anh nhận điện thoại, giọng nói thốt ra đã lạnh nhạt vô cảm, “Alo”.

“Boss, đã sắp xếp xong. Chuyến bay sang mai cất cánh lúc 10 giờ từ sân bay Lan Giang, hạ cánh ở sân bay Côn Thành”. Franc cung kính báo cáo, “Sau khi hạ cánh, A Khâm sẽ đón hai người đến Lăng Thành”.

“Đã biết”.

Điện thoại ngắt máy.

Hàn Cẩm Thư chớp mắt hỏi anh: “Trợ lý Franc gọi à?’.

Ngôn Độ: “Ừ, sáng mai xuất phát đi Lăng Thành”.

“Đợi lát nữa em gọi điện nói với bà cô một tiếng”. Hàn Cẩm Thư nói, không hiểu vì sao bỗng nhiên lại thở dài.

Ngôn Độ hỏi: “Làm sao vậy?”.

Hàn Cẩm Thư khom lưng ngồi trên mép giường, cúi đầu một lúc mới thốt lên: “Đã nhiều năm rồi, em vẫn luôn tìm kiếm Ngô Mạn Giai. Hiện tại sắp gặp được nhưng em bỗng nhiên thấy hơi sợ”.

Sự việc không ai mong muốn năm đó đã hủy hoại cuộc sống của Ngô Mạn Giai, cũng khiến Hàn Cẩm Thư ôm cảm giác tội lỗi đeo đẳng gần mười năm.

Cô không chắc chắn Ngô Mạn Giai liệu có đồng ý nhận sự giúp đỡ của cô hay không, cũng không chắc Ngô Mạn Giai có chịu tha thứ cho mình hay không, thậm chí cô còn không dám chắc Ngô Mạn Giai có chịu gặp mình không.

Hành trình đến Lăng Thành rất mông lung.

Lát sau, Ngôn Độ ôm chặt Hàn Cẩm Thư từ phía sau, hôn lên mái tóc dài của cô, dịu dàng nói: “Đừng sợ, bất kể xảy ra chuyện gì đều có anh ở đây”.



Đêm đó, Hàn Cẩm Thư gọi điện thoại cho bà cô báo cho bà mình đã nghe ngóng được tin tức của Ngô Mạn Giai, chuẩn bị đến Lăng Thành tìm cô ấy.

Nghe thấy hai chữ Lăng Thành, bà cô vô cùng lo lắng. Bà liên tục nói Lăng Thành không yên ổn, dặn dò Hàn Cẩm Thư chú ý an toàn, dặn cô đến tối đừng lang thang bên ngoài.

Hàn Cẩm Thư biết bà cô lo lắng cho mình nên kiên nhẫn lắng nghe, đồng ý mọi điều bà căn dặn.

Cuối cùng, bà cô thở dài, nói: “Ngô Mạn Giai là đứa bé ngoan. Bà vẫn nhớ hình ảnh con bé mặc đồng phục đứng cùng con ở dưới lầu gọi bà ơi, thật sự đáng tiếc”.

Hàn Cẩm Thư không nói gì.

Bà cô tạm dừng một lúc lâu mới nói: “Cẩm Thư, đồng ý với bà cô, lần này đi Lăng Thành tìm Ngô Mạn Giai, bất kể con bé có thái độ gì với cháu, bất kể kết quả thế nào, cháu đều phải buông tha cho bản thân mình”.

Hàn Cẩm Thư vẫn im lặng.

“Bà biết cháu vẫn luôn tự trách về chuyện xảy ra năm đó với Ngô Mạn Giai”. Bà cô nói, “Nhưng đó không phải là lỗi của cháu, làm rõ khúc mắc này thì buông bỏ đi”.

Phía bên này, Hàn Cẩm Thư nhìn bầu trời đêm, nhẹ giọng đáp: “Vâng, cháu đồng ý với bà”.

Hôm sau, Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ đáp chuyến bay đi Côn Thành.

Rời khỏi sân bay Côn Thành từ lối đi VIP, Hàn Cẩm Thư vừa gửi tin nhắn Wechat cho Du Thấm liền nghe thấy tiếng còi xe phía trước vọng đến.

Hàn Cẩm Thư nghe tiếng, tầm mắt chuyển từ màn hình di động tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.

Hôm nay sương mù ở Côn Thành rất dày, không khí như được phủ một tầng lụa mỏng. Một chiếc xe việt dã đậu ở bãi xe cách đó không xa, thân xe màu đen tuyền vô cùng bắt mắt, thế nhưng vẫn chưa thể thu hút bằng người đứng bên cạnh.

Đó là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, dáng cao chân dài đầu đinh. Anh ta mặc một chiếc áo khoác da, toàn thân thoát ra hương vị đàn ông rất mạnh.

Người nọ trông rất lạ, Hàn Cẩm Thư cẩn thận nhớ lại, khẳng định bản thân chưa từng gặp.

Cô đi theo Ngôn Độ qua đó.

Khoảng cách ngắn lại, khuôn mặt của người đàn ông dần rõ ràng, khuôn mặt cứng rắn đẹp trai, chỉ là có một vết sẹo cũ vắt ngang khuôn mặt khiến anh ta thêm phần hung hãn, cùng với đó là cảm giác ẩn chứa câu chuyện cũ nào đó.

Thứ duy nhất khác biệt với bề ngoài của anh ta chính là thái độ của anh ta với Ngôn Độ vô cùng cung kính.

Anh ta mở miệng, giọng nói rắn rỏi trầm thấp: “Ông chủ”.

Ngôn Độ gật đầu, “Gần đây vất vả cho cậu”.

“Đều là phận sự của tôi, không có gì vất vả”. Người đàn ông nói xong, nhìn thấy Hàn Cẩm Thư, nét mặt lập tức tươi tỉnh, dùng cùng một ngữ khí cung kính với cô: “Vị này chính là phu nhân, cô Cẩm Thư phải không? Ngưỡng mộ đã lâu”.

“Chào anh”. Hàn Cẩm Thư cũng lịch sự cười đáp lại, ngập ngừng nói: “Xin hỏi anh là…”.

“Tôi tên là Tống Khâm, được sự tín nhiệm của Ngôn tổng, bình thường tôi giúp ông chủ xử lý việc làm ăn bên Myanmar, hiếm khi được về nước một lần”. Ngữ khí của người đàn ông rất hiền hòa, “Cô cứ gọi tôi là A Khâm”.

Chaper List:

Nhận xét Box