Chapter 52: Cơm trưa tình yêu

Đọc nội dung thư, Hàn Cẩm Thư lờ mờ hiểu được “bệnh của Ngôn Độ” mà Ngôn Tinh nhắc đến không phải là sức khỏe của anh có vấn đề gì mà là ở phương diện tâm lý.

Theo lời Ngôn Tinh nói hôm nay thì Ngôn Độ đã điều trị bệnh tâm lý nhiều năm, vì vậy có thể suy ra Ngôn Độ mắc bệnh này đã lâu.

Hàn Cẩm Thư chợt thấy buồn rầu khó chịu.

Mọi người đều biết bệnh tâm lý phần lớn đều do ngoại cảnh gây ra. Với xuất thân, gia cảnh như Ngôn Độ, người bình thường chạy theo cả trăm năm cũng không kịp, anh làm sao lại mắc bệnh tâm lý được chứ?

Hơn nữa, bệnh tâm lý kiểu gì mà phải chữa trị mất mấy năm.

Hàn Cẩm Thư cân nhắc, di chuột xuống bên dưới muốn tìm xem có email khác không. Lúc cô đang tập trung tìm kiếm thì âm thanh nhập mật mã cửa nhà vang lên.

Có người đang mở cửa.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hoảng hốt giây lát, Hàn Cẩm Thư nhanh chóng bình tĩnh. Cô lập tức tắt tất cả giao diện trên máy tính, đứng lên ngay ngắn, vuốt tóc, sau đó cầm tập tài liệu rời khỏi thư phòng.

Vừa bước đến cửa phòng, Ngôn Độ vừa hay cũng đi vào.

Hàn Cẩm Thư cố gắng không biểu cảm bất thường, “Sao anh lại quay lên rồi?”.

“Chờ em mãi không thấy xuống, anh nghĩ em không tìm thấy tập tài liệu”. Tầm mắt Ngôn Độ lướt qua Hàn Cẩm Thư đến thư phòng phía sau lưng, “Anh nhớ là để đồ trên bàn mà, rất dễ nhìn thấy, sao em tìm lâu thế?”.

Hàn Cẩm Thư nói: “À, vừa rồi em đi vệ sinh, vừa mới vào lấy”.

Nói xong, cô đưa tập tài liệu trong tay cho Ngôn Độ. Ngôn Độ rủ mắt nhận lấy, khóe môi khẽ cong lên nói vu vơ: “Thư tình, em không đụng đến máy tính của anh đấy chứ?”.

Hàn Cẩm Thư vốn có tật giật mình, nghe thấy lời này càng thêm hoảng. Tay cô run lên, tập tài liệu mới chạm đến đầu ngón tay Ngôn Độ đã trượt xuống rơi trên mặt đất.

“Bịch!”.

Ngôn Độ nhướng mày kín đáo quan sát cô.

“… Đương nhiên là không”.

Tim Hàn Cẩm Thư đập như trống, có trời mới biết lúc này cô căng thẳng thế nào, lưng đổ mồ hôi gần như ướt đẫm mảng áo sau lưng. Nhưng cô vẫn cố gắng nở nụ cười chân thành, nói: “Chưa được anh cho phép, em làm sao dám tùy tiện đụng vào máy tính của anh”.

Ngôn Độ cúi người nhặt tập tài liệu dưới đất, sau đó đứng dậy, ánh mắt không rời khỏi cô, cũng không hề lên tiếng.

Hàn Cẩm Thư cảm thấy lông tơ khắp người mình đang dựng ngược toàn bộ trước cái nhìn của anh, nhưng cô chỉ có thể bất lực cắn răng để anh nhìn.

Một lúc sau, ngay khi Hàn Cẩm Thư nghi ngờ mình sắp không chống cự được nữa mà phải xin lỗi Ngôn Độ thì cuối cùng anh cũng cử động.

Ngôn Độ cong môi, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tinh tế của cô: “Không có thì tốt”.

Thấy vậy, Hàn Cẩm Thư thở phào cảm thấy may mắn vì mình nói dối trót lọt. Cô cười ngọt ngào với Ngôn Độ, ôm cánh tay anh, vô cùng nhiệt tình đưa anh ra tận cửa.

Ngôn Độ mở cửa ra ngoài, ấn nút thang máy chuyên dụng của tầng.

Hàn Cẩm Thư tựa vào cạnh cửa, thò đầu ra ngoài, bỗng nhiên ma xui quỷ khiến phun ra một câu: “Chồng à, anh đi làm, em ở nhà một mình chán muốn chết”.

Giọng nói của cô vốn đã trong trẻo, mềm giọng xuống lại càng non nớt, ngọt ngào tận xương. Âm thanh ngọt ngào đó vẫn quanh quẩn trong hành lang đến tận thang máy.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Ngôn Độ: “…”.

Ngôn Độ lập tức khựng lại, thong thả quay đầu nhìn về phía Hàn Cẩm Thư. Anh nheo mắt, ánh mắt sâu trầm như chứa biển ca mênh mông.

Nghệt ra nửa giây, cuối cùng Hàn Cẩm Thư cũng ý thức được mình vừa làm gì, vỗ trán ra vẻ tuyệt vọng. Trời ơi, vừa rồi cô làm gì thế? Tại sao tại sao tại sao! Vì sao cô lại có thể nói ra lời buồn nôn sến súa như thế với Ngôn Độ kia chứ! A a a a!

Không gian lâm vào trạng thái yên tĩnh quỷ dị. Một lát sau, Ngôn Độ nhìn cô chăm chú, ung dung lên tiếng: “Hàn Cẩm Thư”.

Hàn Cẩm Thư xấu hổ đến nỗi muốn đào hố chui xuống, rầu rĩ đáp lời anh: “Dạ”.

Ngôn Độ: “Vừa rồi em làm nũng với anh phải không?”.

Hàn Cẩm Thư thẹn muốn chết, co đầu rụt cổ sau cạnh cửa cười gượng với anh, trả lời: “… A Kiệt đang đợi anh đúng không? Anh mau đến công ty đi, đừng để công việc chậm trễ, bye bye!”.

Nói xong, cô vẫy tay với anh, sau đó vội vàng đóng cửa lại.

Như đúng một giây trước khi cửa đóng lại thì một bàn tay vươn tới chặn cửa.

Ngôn Độ đẩy cửa ra, tiếp tục nhìn cô.

Hàn Cẩm Thư hết cách, chỉ có thể bất chấp điếc không sợ súng đối diện với anh. Giây lát, cô nói: “Xin hỏi anh quay lại là muốn chọc quê em à?”.

“Không phải”. Ngôn Độ nói: “Anh muốn hôn em”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Không đợi cô phản ứng, cánh tay của Ngôn Độ đã vòng qua eo cô, kéo cô áp vào một vách tường, cúi đầu hôn thật mạnh lên môi cô.

Hàn Cẩm Thư bị hôn choáng váng, nụ hôn đột ngột ập đến khiến cô quên mất cách thở, càng hôn càng mơ hồ.

Cô bị anh ôm vào lòng, hai chân muốn mềm nhũn. Nếu không phải cánh tay anh đang ôm eo cô thì cô hoài nghi bản thân mình sẽ không đứng vững được.

Ngôn Độ hôn cô, hai mắt hơi khép lại, nghiêm túc mà chuyên chú, trêu chọc cô, dụ dỗ cô, dẫn dắt cô cùng triền miên với mình.

Da mặt Hàn Cẩm Thư ngày càng đỏ, nhiệt độ trên người càng nóng, bị Ngôn Độ đè lên cửa hôn một lúc lâu mới nhớ ra phải hít thở.

Cô hơi hé miệng lấy không khí.

Cô mơ hồ cảm giác được đôi môi của Ngôn Độ lại gần bên tai cô, cắn nhẹ một cái lên vành tai cô, khẽ nói: “Thư tình, lại làm nũng một lần nữa anh xem nào”.

“… Làm nũng cái đầu anh”. Hàn Cẩm Thư ngượng chín mặt, lấy hết sức đẩy anh ra, “Mau đi đi, khiến A Kiệt đợi lâu không tốt lắm đâu”.

Ngôn Độ: “Anh tự lái xe, không ai chờ anh cả”.

Thôi vậy.

Hàn Cẩm Thư điều chỉnh hơi thở, ngẩng đầu lên nhìn anh, bất đắc dĩ nói: “Ôm rồi, hôn rồi, anh mau đến công ty đi”.

Ngôn Độ rủ mắt nhìn Hàn Cẩm Thư.

Hai bên má cô đỏ bừng, đôi mắt to tròn long lanh, hàng mi run rẩy cong vút, thân hình nhỏ bé đang nép trong ngực anh, hình ảnh như vậy bảo anh còn có tâm trí nào đến công ty.

Ngôn Độ vùi đầu vào hõm vai cô, nhắm mắt điều chỉnh cảm xúc. Sau đó, anh cắn nhẹ lên cổ cô, dịu dàng nói: “Muốn đi làm cùng anh không”.

“Hả?”. Hàn Cẩm Thư ngây người, “Em đi với anh hả?”.

Ngôn Độ: “Em nói đợi một mình buồn chán mà, anh đưa em đến công ty, vừa làm việc vừa chơi với em”.

“Như vậy hình như không ổn lắm thì phải?’. Hàn Cẩm Thư nghiêm túc cân nhắc tính khả thi của đề nghị này, chần chừ nói, “Nếu để nhân viên nhìn thấy, lỡ đâu họ lại bảo ông chủ của họ ham mê sắc đẹp, đi làm mà còn phải đưa vợ theo”.

Ngôn Độ bình tĩnh nói: “Anh ham mê sắc đẹp đâu phải chuyện mới ngày một ngày hai, bọn họ quen từ lâu rồi”.

Hàn Cẩm Thư: “…?”.

Ngôn Độ cọ chóp mũi cô, nhẹ giọng hỏi: “Em có muốn ở cùng anh không?”.

Hai má Hàn Cẩm Thư nóng ran, chỉ cảm thấy cả người mình như đặt trên lò than, thậm chí sắp bị nướng chín. Cô vô cùng ngượng ngùng, chỉ có thể “Vâng” một tiếng rất nhỏ, theo sau là một chữ lí nhí ậm ừ: “Thích”.

Ngôn Độ hôn chụt lên môi cô, dỗ dành: “Vậy em có muốn cùng anh đến công ty không?”.

Hàn Cẩm Thư nói: “… Muốn”.

Ngôn Độ bật cười vì sự thành thật đáng yêu của cô. Anh vùi mặt vào hõm vai cô cười một lúc mới dừng lại, sau đó xoa khuôn mặt cô, nói: “Cho em năm phút, anh đợi em ở cửa”.

Vài phút sau, Hàn Cẩm Thư hưng phấn chạy về phòng để đồ lấy túi xách, tiện tay nhét di động trên sô pha vào túi, hành động nhanh gọn đi thẳng ra cửa.

Trên đường đến tổng bộ Ngôn thị, Hàn Cẩm Thư ngồi ở ghế phụ. Cô lấy phấn và son môi, nghiêm túc soi gương trang điểm.

Ngôn Độ đánh mắt sang nhìn cô, hỏi: “Em làm gì thế?”.

“Trang điểm”. Hàn Cẩm Thư nói bằng ngữ điệu đương nhiên phải vậy, “Em chưa từng đến công ty của anh, trừ Franc và một số trợ lý thì em chưa gặp những người khác. Lần đầu tiên đến, chẳng lẽ em không nên trang điểm cẩn thận cho anh mát mày mát mặt à?”.

Ngôn Độ cười nhẹ: “Em xinh đẹp như vậy, không trang điểm cũng khiến anh mát mặt”.

Hàn Cẩm Thư được khen càng thêm vui vẻ, khóe miệng cong lên như mảnh trăng non. Cô cất hộp phấn và son môi, im lặng một lúc, bỗng nhiên quay đầu bình tĩnh nhìn sang Ngôn Độ.

Ngôn Độ lái xe, nhận thấy ánh mắt cô nhìn mình chăm chú, hỏi: “Lại mê trai rồi à”.

“… Ai mê trai chứ”. Hàn Cẩm Thư do dự một lát, cẩn thận dò hỏi: “Ngôn Độ, ngoại trừ tài khoản Letter và những chuyện ở Lăng Thành, anh còn giấu em chuyện gì nữa không?”

Ngôn Độ trả lời: “Có”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hàn Cẩm Thư nheo mắt, nhích lại gần anh thêm một chút, thấp giọng hỏi: “Ví dụ như anh có bệnh gì hay không?”.

Ngôn Độ: “Chẳng phải em vẫn luôn cảm thấy anh thần kinh hâm dở đấy ư”.

“… Em nói bị bệnh thật cơ!”.

“Không có”.

Nghe được câu trả lời, Hàn Cẩm Thư không nói, tâm trạng bỗng trở nên cực kỳ phức tạp.

Ngôn Độ giấu cô hai năm, nếu không phải hôm nay Ngôn Tinh lỡ miệng nhắc đến thì có lẽ cô vĩnh viễn sẽ không biết gì. Anh không muốn nhắc đến, không muốn thừa nhận, có lẽ là lòng tự trọng của anh khiến anh không muốn bị cô phát hiện.

Hàn Cẩm Thư đã có quyết định khác.

Cô thông cảm với sự khó khăn của Ngôn Độ, trước tiên cứ án binh bất động, nể mặt bạo quân một chút, tạm thời không vạch trần chuyện anh bị bệnh tâm lý.

Đúng lúc này, điện thoại trong tay Hàn Cẩm Thư đột nhiên teo lên đánh bay những suy nghĩ sâu xa của cô. Hàn Cẩm Thư cúi đầu nhìn, là điện thoại của Du Thấm.

“Alo?”.

“Cẩm Thư… Cẩm Thư”. Giọng của Du Thấm hơi run rẩy giống như kiềm chế sự hoảng loạn. Cô ấy dừng lại một chút lại tiếp tục nói: “Quả Cam bị tai nạn xe, hiện đang ở Khoa Cấp cứu Bệnh viện Nhi thành phố”.

Hàn Cẩm Thư hoảng sợ, muốn hỏi thêm gì đó nhưng nhịn xuống, bình tĩnh trả lời: “Được, em lập tức đến ngay”.

Cúp điện thoại xong, Hàn Cẩm Thư quan sát tình hình bên ngoài, nôn nóng nói: “Anh dừng ở phía trước cho em xuống”.

Ngôn Độ hỏi: “Đừng hoảng, đã xảy ra chuyện gì?”.

“Quả Cam bị tai nạn xe, chị em đang ở bệnh viện”. Hàn Cẩm Thư nói. “Em phải qua đó ngay, không đến công ty cùng anh được”.

Ngôn Độ bình tĩnh hỏi: “Bệnh viện nào?”.

Hàn Cẩm Thư: “… Bệnh viện Nhi thành phố”.

Ngôn Độ nhìn bản đồ chỉ đường, đánh lái sang làn đường khác.



Chiếc Aston Martin chạy như bay trên đường, chẳng bao lâu đã đến bệnh viện.

Bệnh viện Nhi thành phố là bệnh viện chuyên khoa nhi tốt nhất thành phố Ngân Hà, chuyên trị các bệnh ung thư. Mặc dù là cuối tuần, chỉ có ít bác sĩ trực ban nhưng bên trong bệnh viện vẫn đông kín như nêm. Biển người chen chúc tấp nập, khắp nơi đều là phụ huynh ôm con đi khám bệnh.

Hàn Cẩm Thư nóng lòng, vừa xuống xe liền nắm tay Ngôn Độ chạy về phía phòng cấp cứu.

Vài phút sau, hai người gặp được Du Thấm đang ngồi trên ghế ở khu vực chờ khoa cấp cứu.

“Chị Thấm!”. Hàn Cẩm Thư buông tay Ngôn Độ, đi đến ngồi xổm trước mặt Du Thấm, nôn nóng hỏi: “Quả Cam thế nào rồi?”.

Du Thấm cúi đầu nhắm mắt, một tay chống lên trán, sắc mặt tái mét, lắc đầu tựa như không muốn nói chuyện.

Đúng lúc này, một giọng nam vang lên, nói với Hàn Cẩm Thư: “Các bác sĩ vẫn đang làm kiểm tra toàn diện cho Quả Cam, hiện giờ vẫn chưa rõ tình hình cụ thể”.

Hàn Cẩm Thư sững người, quay đầu nhìn lại mới chú ý đến một người đàn ông cao lớn tuấn tú, vậy mà lại là Từ Mạc Hành.

Hàn Cẩm Thư kinh ngạc hỏi: “Thầy tiểu Từ? Sao anh lại ở đây?”.

Từ Mạc Hành cũng tỏ ra lo lắng, trả lời: “Lúc đó tôi và sếp Du đang bàn việc, cô ấy nhận được điện thoại nói Quả Cam được đưa đến bệnh viện. Tôi thấy cô ấy hoang mang, sợ cô ấy tự lái xe không an toàn nên mới đưa cô ấy đến đây”.

Hiểu rõ sự tình, Hàn Cẩm Thư vội vàng cảm ơn Từ Mạc Hành.

Hai người đang nói chuyện, cửa phòng cấp cứu mở ra, một bác sĩ nam mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang bước ra, gọi: “Phụ huynh của bệnh nhân Lương Thừa Thừa là ai?”.

Du Thấm lập tức đứng bật dậy, cuống quýt nói: “Là tôi”.

“Đứa bé không sao, chỉ bị sợ hãi một chút, hiện giờ đã ngủ rồi, cô đừng quá lo lắng”. Nói xong, bác sĩ liền xoay người tiếp tục công việc của mình.

Bác sĩ vừa dứt lời, mọi người xung quanh cũng được thở phào.

Hàn Cẩm Thư nắm tay Du Thấm, cười nói: “May mắn, may mắn, chị Thấm, Quả Cam không sao rồi, chị yên tâm”.

Du Thấm cuối cùng cũng gật đầu, nặn ra nụ cười yếu ớt.

Hàn Cẩm Thư kéo Du Thấm ngồi xuống ghế, hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.

Du Thấm nói: “Hôm nay thứ 7, chị đưa Quả Cam đến chỗ mẹ chị. Mẹ chị đưa Quả Cam đến trung tâm thương mại mua đồ chơi, đang chọn cho nó thì quay đầu lại đã thấy thằng bé chạy ra đường, đúng lúc một chiếc Mazda đi đến làm thằng bé ngã”.

Hàn Cẩm Thư thở dài nặng nề, vỗ vai Du Thấm an ủi: “Trẻ con trưởng thành phải trải qua nhiều thử thách vất vả, không sao là tốt rồi. Chị nói với dì, sau này nếu ra ngoài phải trông chừng Quả Cam, đừng để thằng bé rời khỏi tầm mắt của mình”.

Du Thấm gật đầu: “Ừ”.

Nói chuyện xong, mấy người cùng đi vào phòng bệnh. Tường của bệnh viện Nhi có rất nhiều tranh hoạt hình, vô cùng ngộ nghĩnh dễ thương.

Lương Thừa Thừa bé nhỏ nằm trên giường, hai nhắm ngắm nghiền, ngủ say vô cùng.

Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ vào phòng bệnh một lát. Đợi Quả Cam tỉnh lại, Hàn Cẩm Thư an ủi Du Thấm thêm mấy câu, sau đó đứng dậy rời khỏi phòng bệnh.

Lên xe, Hàn Cẩm Thư vẫn luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, liên tục cau mày không biết đang suy nghĩ điều gì.

Ngôn Độ cúi người tiến lại gần cô, thắt dây an toàn cho cô, hỏi: “Làm sao vậy, trông em nặng trĩu tâm sự”.

“Không hiểu vì sao…”, Hàn Cẩm Thư cau mày càng chặt, “Em cứ cảm thấy chuyện Quả Cam bị tai nạn xe rất kỳ lạ”.

Ngôn Độ: “Kỳ lạ chỗ nào”.

“Em cũng không nói được kỳ lạ chỗ nào, chỉ là cảm thấy Quả Cam vốn rất ngoan, thằng bé sẽ không vô duyên vô cớ chạy ra ngoài đâu”.

Hàn Cẩm Thư lắc đầu không nghĩ sâu xa thêm nữa, sau khi ngồi yên ổn trên xe lại đột nhiên vỗ trán như nhớ ra điều gì: “Thôi chết rồi! Anh còn phải đi làm mà! Làm sao đây, đã muộn thế này rồi”.

Ngôn Độ liếc nhìn cô: “Chẳng mấy khi em còn nhớ đến anh”.

Hàn Cẩm Thư áy náy, nhẹ nhàng kéo tay áo Ngôn Độ, thành khẩn nói: “Xin lỗi nha chồng”.

Ngôn Độ nắm tay cô, dịu dàng nói: “Quả Cam đột nhiên bị tai nạn là chuyện bất ngờ, em xin lỗi anh lắm”.

Nhưng Hàn Cẩm Thư vẫn lo lắng: “Em sợ làm lỡ việc quan trọng của anh”.

Ngôn Độ nói: “Em chính là chuyện quan trọng nhất của anh”.

Mặt Hàn Cẩm Thư nóng lên, nhỏ giọng thì thầm: “Anh hễ mở miệng là nói lời ngon tiếng ngọt, em tin mới lạ”.

Ngôn Độ nhíu mày: “Ai bảo anh hễ mở miệng là nói lời ngon ngọt?”.

Hàn Cẩm Thư lườm anh: “Chẳng lẽ không phải?”.

Ngôn Độ: “Không phải”.

Cô cảm thấy rất buồn cười, khoanh hai tay trước ngực, ung dung quay sang nhìn anh, vẻ mặt như muốn biểu cảm “Em xem anh còn khoác lác đến đâu”, nói: “Chẳng lẽ mấy lời âu yếm ngọt ngào mà anh nói với em không phải là ngẫu hứng phun ra à?”.

Ngôn Độ cười nhẹ nhàng, thản nhiên nói: “Sao lại là ngẫu hứng được chứ. Đối với em, anh đã ủ mưu lâu lắm rồi”.

Nghe xong câu cuối cùng của anh, ánh mắt Hàn Cẩm Thư như có tia sáng lóe lên. Cô cảm nhận được trái tim mình lỡ nhịp, rung động vì chính người đàn ông này.

Liên tục, liên tục đập loạn không ngừng.

Hàn Cẩm Thư vội vàng thu hồi tầm mắt, ngây ngốc nhìn phía trước xe, tiếp đó lại giơ tay lên che trán.

Rất lâu sau, cô đột nhiên mơ hồ lẩm bẩm tự nói: “Không ổn rồi”.

Ngôn Độ nghe thấy bèn hỏi cô: “Cái gì không ổn”.

Hàn Cẩm Thư mất hồn mất vía lắc đầu khó tin nhưng vẫn không hề lên tiếng.

Gần đây, cô càng ngày càng không thể kiềm chế trước sắc đẹp của bạo quân. Quá mê hoặc, thậm chí cô còn thường xuyên suy nghĩ miên man về bạo quân nữa.

Không ổn… cực kỳ không ổn.



Lại một tuần nữa trôi qua, trong thời gian đó, xuất phát từ sự quan tâm và tò mò về bệnh của Ngôn Độ nên Hàn Cẩm Thư đã lên tiếng tìm kiếm tài liệu liên quan đến “Trung tâm tư vấn tâm ký KC”. Cô tra ra được đây là trung tâm trị liệu tâm lý lớn nhất và uy tín nhất trong nước, quy mô rất lớn. Mặc dù trụ sở chính của nó đặt tại Vân Thành nhưng đều sẽ có chi nhánh ở các thành phố lớn tuyến 1,2.

Hàn Cẩm Thư nhớ tới thư “Thông báo đến tái khám”, tên người gửi bên dưới là “Phó Viện trưởng KC Bạch San San”.

Cô vào trang web chính thức của KS, tìm được thông tin của Bạch San San ở phần “Thành viên ưu tú”.

Hàn Cẩm Thư vốn cho rằng phần lớn chuyên gia giỏi trong lĩnh vực tâm lý đều là những người năm sáu mươi tuổi trở lên. Nhưng cô hoàn toàn không ngờ chuyên gia tâm lý nổi tiếng này lại là một cô gái rất xinh đẹp chỉ hơn cô hai tuổi.

Hàn Cẩm Thư kéo chuột xuống dưới đọc thêm những thông tin về chuyên gia tâm lý này.

Thật may, dưới phần giới thiệu và thành tựu đạt được còn có một dãy số điện thoại của chuyên gia này.

Hàn Cẩm Thư gọi theo số đó.

Người nghe điện thoại là một thanh niên có giọng nói rất ấm áp, người này tự xưng là trợ lý của Bạch San San, dò hỏi xem Hàn Cẩm Thư có cần tư vấn về tâm lý hay không.

Hàn Cẩm Thư im lặng giây lát, quyết tâm thử liều một lần, nói: “… Xin hỏi, anh có thể giúp tôi trả một chút xem anh Ngôn Độ có phải là bệnh nhân ở đây không? Tôi, tôi là vợ của anh ấy”.

Trợ lý cười ôn hòa, trả lời: “Xin lỗi thưa cô, chúng tôi không được phép tiết lộ thông tin cá nhân, mong cô hiểu cho, cảm ơn”.

Sau khi cúp điện thoại, Hàn Cẩm Thư chỉ có thể nhoài mình ra bàn làm việc vò đầu bứt tai. Vốn dĩ cô cũng chỉ gọi thử xem sao nên câu trả lời này cũng hoàn toàn nằm trong dự tính của cô.

Về căn bệnh của bạo quân, có lẽ cô cũng không có cách nào khác để biết nhiều hơn.

Hàn Cẩm Thư rầu rĩ ủ ê, cuối cùng quyết định lấy di động ra gửi tin nhắn Wechat cho Du Thấm: Alo!

Du Thấm trả lời ngay lập tức: Chuyện gì thế?

Cao thủ họa mặt: Gần đây em biết được một chuyện về Ngôn Độ. Tâm trạng của em bây giờ quả thật một lời khó nói hết.

Du Thấm: ? Chuyện gì của Ngôn Độ? Anh ta ngoại tình hả???
Cao thủ họa mặt:
Không phải!!! Em phát hiện anh ấy bị bệnh.

Du Thấm: Đây mà là phát hiện mới à, mọi người đều biết chồng em có bệnh mà? Biến thái thế còn gì.

Cao thủ họa mặt: … Là bị bệnh thật ấy, vẫn duy trì khám bác sĩ, điều trị nhiều năm nhưng vẫn chưa khỏi hẳn.

Du Thấm: Hả?

Hàn Cẩm Thư gửi một tin nhắn thoại kể lại chuyện gặp Ngôn Tinh ở nhà chính. Sau khi gửi đi, cô lại ghi tiếp một tin nhắn thoại khác: “Ngôn Độ không muốn nói cho em biết cụ thể anh ấy bị bệnh tâm lý gì, em cũng không có cách nào tra được, oải muốn chết”.

Qua một lúc, Du Thấm trả lời: Nói thế nào nhỉ, chị cảm thấy… điều trị nhiều năm mà không khỏi, hình như hơi thảm?

Cao thủ họa mặt: Đúng thế!!! Em cũng thấy vậy.

Cao thủ họa mặt: Ngôn Độ không nói rõ bệnh tình cho em là vì sao chứ.

Cao thủ họa mặt: Bây giờ em càng nhìn bạo quân càng thấy anh ấy đáng thương.

Du Thấm: Ngôn Độ đã không muốn nói thì chị khuyên em đừng chấp nhất truy hỏi. Anh ta không nói cho em có thể là vì tự ti, sợ em biết chuyện sẽ ghét bỏ anh ta, hoặc là sợ em lo lắng. Em cũng nói là đã đến giai đoạn điều trị duy trì mà đúng không? Chỉ cần mọi chuyện phát triển theo chiều hướng tốt là được. Đợi khi nào anh ta bằng lòng chủ động nói cho em thì ắt sẽ rõ chân tướng thôi.

Cao thủ họa mặt: Ừm, được, em hiểu rồi. Nhưng mà chị nói xem… anh lấy là người bị bệnh tâm lý, thái độ của em với anh ấy trước kia có phải hơi tệ không? Sẽ không ảnh hưởng đến bệnh tình của anh ấy đó chứ???

Du Thấm: Cũng chưa biết chừng.

Cao thủ họa mặt: TT

Du Thấm: Không sao, sau này em đối tốt với Ngôn Độ là được rồi. Việc hôm qua không nhắc lại nữa, từ bây giờ quan tâm chăm sóc là được.

Cao thủ họa mặt: Đã rõ. [Cố lên]

Thời gian nhảy về một tuần sau.

Cũng là một ngày thứ 7, Hàn Cẩm Thư được nghỉ nên đánh một giấc đến giữa trưa. Sau khi thức dậy, cô nhìn quanh không thấy ông chồng bạo quân đâu cả bèn kiểm tra tin nhắn Wechat: [Anh đến công ty, bữa sáng trong bếp.]

Hàn Cẩm Thư vò đầu thành cái ổ gà, ngáp ngắn ngáp dài đi vào phòng bếp. Cô mở hộp giữ ấm lên, bên trong có sữa bò, cháo gà và mấy món ăn nhẹ phong phú, tất cả đều là món cô thích.

Cô lấy đại một chiếc bánh bao xá xíu cắn một miếng.

Ăn hết miếng này đến miếng khác, Hàn Cẩm Thư đột nhiên dừng lại, một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Du Thấm dặn cô phải quan tâm chăm sóc người bệnh, hôm nay là cơ hội rất tốt còn gì.

Một tiếng sau, tòa cao ốc trụ sở chính của Tập đoàn Ngôn thị.

Cùng với tiếng động cơ phóng khoáng của siêu xe, một chiếc Bugatti Veyron dừng dưới chân tòa nhà Ngôn thị. Thoáng chốc, đôi chân dài thẳng tắp trắng nõn bước từ ghế lái.

Mỹ nhân mặc một chiếc váy đen liền thân ôm sát, phía trên khoác hờ một chiếc áo vest, chân đi giày cao gót, túi xách là mẫu Hermes Lindy mới nhất, đôi môi đỏ dưới đôi kính râm, quyến rũ mà chậm rãi bước vào cửa chính Ngôn thị.

Nhóm bảo vệ nhìn thấy cô liền bị chấn động vì sắc đẹp lẫn khí chất của cô, vài giây sau mới phản ứng lại. Một trong số họ tiến lên hỏi rất lịch sự: “Thưa cô, đây là trụ sở chính của Ngôn thị, ngoài nhân viên thì người khác không được vào, mong cô hiểu cho”.

Mỹ nhân nhẹ giọng bâng quơ: “Tôi là vợ của nhân viên ở đây, hôm nay đến thăm chồng tôi”.

Bảo vệ dò hỏi: “Xin hỏi chồng của cô làm ở bộ phận nào? Mã số nhân viên là bao nhiêu?”.

Mỹ nhân nói: “Tôi cũng không rõ lắm”.

Bảo vệ xấu hổ cưới nói: “Vậy chắc là cô biết tên của chồng cô chứ? Chúng tôi đi xác nhận giúp cô”.

“Ồ, cái này thì tôi biết”, mỹ nhân cong môi nói, “Anh ấy tên là Ngôn Độ”.

Tên của bạo quân chính là tấm vé vàng, Hàn Cẩm Thư cứ thể bỏ qua một loạt quy trình xét duyệt mà lên thẳng văn phòng CEO của Tập đoàn Ngôn thị trên tầng 27, toàn bộ quá trình không mất tới 10 phút.

Cả tầng 27 đều là nơi làm việc của CEO, không gian yên tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Hàn Cẩm Thư bước trên thảm, vừa đi vừa lẩm bẩm mắng ở đâu lại có nơi làm việc khiến cô vừa bước vào đã thấy nghẹt thở thế này, cho đến khi tới khu vực nội bộ.

Vừa ngẩng đầu lên, một thanh niên mặc vest khoảng ba mươi tuổi đã chờ sẵn, khí chất lẫn dáng dấp vô cùng xuất sắc.

Hàn Cẩm Thư đoán người này cũng là trợ lý CEO giống Franc nên mỉm cười lịch sự: “Chào anh”.

Người nọ tên Từ Vĩ, trợ lý Từ Vĩ lần đầu nhìn thấy bà chủ trong truyền thuyết liền kinh diễm với sắc đẹp của Hàn Cẩm Thư, thái độ với cô cũng vô cùng cung kính: “Chào phu nhân”.

Hàn Cẩm Thư nhìn đồng hồ điểm 12 giờ trưa, đã đến giờ nghỉ trưa, liền quay sang hỏi: “Ngôn Độ đang ở đâu?”.

Trợ lý Từ Vĩ chỉ vào cánh cửa bên tay trái.

Hàn Cẩm Thư thầm nghĩ đây chính là văn phòng của CEO. Đúng là Tập đoàn Tài chính đa quốc gia có khác, cửa văn phòng thôi mà cũng to như cửa phòng họp lớn.

Trợ lý Từ Vĩ tiếp tục mỉm cười nói: “Phu nhân, Ngôn tổng đang ở bên trong…”.

“Được, cảm ơn”. Hàn Cẩm Thư gật đầu, không đợi trợ lý Từ Vĩ nói hết đã đẩy cửa ra, sải bước chân dài đi vào trong.

Trợ lý Từ Vĩ đần người, lúng túng nói nốt: “… họp với lãnh đạo cấp cao…”.

Bên trong, sau khi đi vào, Hàn Cẩm Thư vừa đi vừa cúi đầu lấy ra một hộp cơm hai tầng màu hồng đáng yêu trong túi.

Sau đó, cô xoay người lại, nhớ lại thần thái và biểu cảm mình đã chuẩn bị sẵn trong đầu, hít thở một hơi thật sâu, hạ quyết nở nụ cười rực rỡ. Một tay cô cầm hộp cơm, một tay chống lên trường, yểu điệu xoay người lại, dựa vào tượng, dùng chất giọng cực kỳ yểu điệu mê hoặc, lớn tiếng gọi: “Chồng à, Thư Thư đến đưa hộp cơm tình yêu cho anh nè~”.

Gọi xong, cô nhướng mắt lên, cả một phòng họp đông kín người, mà lúc này tất cả đều đờ người nhìn cô.

Hàn Cẩm Thư: “…….”.

Trời má!

Chaper List:

Nhận xét Box