Chapter 55: QingSh...u
Lúc ăn cơm, cô sẽ nhớ đến đôi mắt của anh, đen sâu thẳm nhưng lại sáng lấp lánh nhưng bầu trời đêm hút cả dòng ngân hà cuồn cuộn. Đôi mắt dài hơi hẹp, đuôi mắt khẽ nhếch lên, mí mắt hoàn hảo, là kiểu mắt hoa đào lạnh lùng đẹp nhất và cũng lạnh lùng nhất mà cô từng thấy.
Khi xem tài liệu, cô sẽ nhớ đến đôi môi của anh, cánh môi hơi mỏng, dáng môi đặc biệt, khóe miệng hơi nhếch lên tạo thành độ cong phải để ý kỹ mới phát hiện.
Cô còn nhớ khi định hôn ước với Ngôn Độ, vào lần đầu tiên anh tới thăm nhà họ Hàn, mẹ cô – bà Bùi Uyển Từ khi đó chỉ liếc mắt một cái đã cực kỳ vừa lòng với chàng rể này, đến nỗi bà cười không khép nổi miệng cả ngày trời. Mẹ cô khen anh ngoại hình lẫn khí chất đều xuất chúng, nho nhã lịch sự, đặc biệt là khuôn mặt không thể bắt bẻ được điều gì.
Khi ấy, Hàn Cẩm Thư cũng cảm thấy Ngôn Độ rất đẹp trai, nhưng cô không thích tính cách lạnh như băng của anh, cô còn dỗi hờn với mẹ cô, nói: “Trai đẹp đâu thiếu, nếu biết trước mẹ thích con rể đẹp trai thì con đã đưa một nam minh tinh về nhà rồi”.
Bà Bùi Uyển Từ đáp lại với vẻ mặt muốn vênh lên tận trần nhà, trách mắng con gái: “Uổng cho con là bác sĩ thẩm mỹ mà không hiểu về nhân tướng học. Những minh tinh đó chỉ đẹp trên tivi thôi, cả đám ai cũng tiêm sưng đầy mặt, lấy đâu ra phúc khí. Con nhìn lại Ngôn Độ xem, cốt cách đường nét rõ ràng, quá đẹp. Còn có miệng nữa kìa, kiểu môi hơi nhếch lên như thế là quý khí nhất đấy”.
Hàn Cẩm Thư quả thật không hiểu về nhân tướng học. Vì vậy, mỗi khi nhớ đến bờ môi của Ngôn Độ, cô sẽ không thể nào liên tưởng đến hậu vận lẫn sự nghiệp gì đó mà bà Bùi Uyển Từ nói.
Cô chỉ nhớ đôi môi xinh đẹp đó hôn cô như thế nào, lúc thì mạnh mẽ bá đạo, lúc thì dịu dàng như nước, thân mật nghiền ngẫm cắn mút cánh môi cô.
Thậm chí, ngay cả khi tám chuyện về minh tinh Hollywood với Diêu Oái Oái, Hàn Cẩm Thư đều sẽ nhớ đến Ngôn Độ.
Cô trợ lý trẻ Diêu Oái Oái là một người rất mê trai đẹp, đu showbiz Âu Mỹ nhiều năm, thích nhất là mẫu đàn ông cơ bắp cuồn cuộn nam tính trong phim bom tấn Hollywood.
Biết Hàn Cẩm Thư yêu cái đẹp, thỉnh thoảng Diêu Oái Oái sẽ giơ điện thoại khoe với Hàn Cẩm Thư hình mẫu gần đây mình thích, để Hàn Cẩm Thư cùng bình phẩm với mình.
Phần lớn nam minh tinh Hollywood đều có thể hình vạm vỡ trông cứ như vận động viên thể hình.
Ba ngày nay, mỗi khi những hình ảnh trai đẹp đó lọt vào tầm mắt Hàn Cẩm Thư thì những hình ảnh không thể nói tự động xâu chuỗi trong đầu cô, chạy dọc mạch máu lẫn dây thần kinh, đủ thứ hiện tượng quỷ dị lạ lẫm tra tấn khiến Hàn Cẩm Thư cảm thấy muốn phát điên.
Thậm chí cô bắt đầu hoài nghi liệu mình cũng mắc bệnh tâm lý gì đó giống bạo quân rồi không…
Ký ức đứt đoạn, quay trở về hiện thực trong xe.
Hàn Cẩm Thư nghe thấy tiếng “Có” của mình còn nhỏ hơn so với tiếng muỗi kêu, đầu óc muốn nổ tung, cả người muốn bốc hỏa.
Vì sao cô lại phát ra thứ âm thanh khêu gợi này chứ.
… Không đúng!
Tại sao cô phải trả lời, vì sao lại thừa nhận thẳng thế thế chứ hả!!!
Không đợi Hàn Cẩm Thư phản ứng, Ngôn Độ đã hành động trước.
Dường như anh cũng không đoán được cô sẽ thừa nhận. Anh khẽ giật mình, sau đó gục đầu xuống, cả người vừa vào cô, quyến luyến tìm kiếm hương thơm quen thuộc trên cổ cô, vùi đầu thật sâu.
Anh nhớ cổ bên trái của cô có một nốt ruồi son nho nhỏ, diễm lệ như chu sa điểm nhẹ trên giấy Tuyên Thành.
Ngôn Độ không cần mở mắt, chiếc mũi cao thẳng đã tự nhiên tìm thấy nốt ruồi son đáng yêu đó, nhẹ nhàng cọ xát.
Hàn Cẩm Thư bị anh ôm chặt, hơn nữa còn thắt dây an toàn nên tuyệt nhiên không có đường tránh.
Người cô nóng lên, nơi bị chóp mũi của anh chạm tới còn cảm nhận được sự tê dại như điện giật.
Không gian chiếc xe này vốn được coi là khá rộng, nhưng anh thật sự rất cao, vai rộng chân dài, gần như muốn hút sạch không khí xung quanh cô.
Nóng quá.
Hơn nữa… anh dùng mũi cọ vào cổ cô, cảm thấy quá sắc tình.
Xe của Ngôn Độ, mỗi góc đều là mùi hương quen thuộc của anh. Hàn Cẩm Thư bị hơi thở mát lạnh bao phủ, cố gắng muốn tỉnh táo nhưng đầu óc cô lại không chịu sai khiến mà ngày càng chìm xuống trong cơn sóng triều ập đến.
Hàn Cẩm Thư mơ màng cảm thấy người đàn ông đang cọ cổ cô lại đột nhiên cười thành tiếng.
Tiếng cười lọt vào tai khiến tinh thần của cô tỉnh táo hơn một chút.
Cô cắn môi, đưa tay phải lên chọc ngón trỏ vào lưng Ngôn Độ, cứng miệng nói: “Ngôn Độ, anh đang cười em đấy à”.
“Không phải”.
Giọng nói nặng nề khàn khàn tựa nhưng âm thanh của đàn Cello đã không dùng một thời gian.
Ngôn Độ nói xong liền ngẩng đầu lên, mí mắt hơi sụp xuống, đôi mắt đen sâu thẳm bình tĩnh nhìn cô gái đỏ mặt tía tai đang tỏ vẻ nén giận.
Khóe miệng anh khẽ cong, nhẹ nhàng cắn một cái lên môi cô, nói nhỏ: “Nói anh nghe, em nhớ anh thế nào?”.
Từ khuôn mặt đến cổ của Hàn Cẩm Thư đều nóng đều mức mất đi tri giác.
Nghe thấy câu hỏi, cô nghiêng đầu thẹn thùng, sau đó trả lời: “Em nhớ đôi mắt của anh, miệng của anh, còn có… rất nhiều”.
Ngôn Độ “Ừm” một tiếng lười biếng, bàn tay vuốt ve vành tai cô, ngữ khí rất bình đạm: “Rất nhiều là ý gì”.
Vành tai rất ngứa, Hàn Cẩm Thư phản xạ rụt đầu lại, nhẹ giọng nói: “Rất nhiều chính là em nhớ tất cả của anh”.
Ngôn Độ nghe xong, bàn tay xoa nắn vành tai cô dịch chuyển về phía trước sờ đến chiếc cằm nhỏ xinh, đầu ngón tay nhẹ nhàng nâng lên.
Hai hàng mi của Hàn Cẩm Thư không ngừng run rẩy, buộc phải nhìn thẳng vào anh,
Ngón trỏ của Ngôn Độ chạm nhẹ lên môi cô, giọng nói mang theo sự dỗ dành, hỏi cô: “Vậy em có muốn anh hôn em không”.
Đầu óc Hàn Cẩm Thư hoàn toàn trống rỗng, tất cả suy nghĩ đều rối loạn vì Ngôn Độ. Cô nhìn vào mắt anh, gần như chết đuối trong hồ nước đen sâu thẳm. Lát sau, ma xui quỷ khiến cô gật đầu rất dứt khoát.
Ngôn Độ trầm giọng nói: “Em chủ động nhé, được không?”.
Cô gái do dự trong chốc lát, khuôn mặt đỏ ửng, nhỏ tiếng nói: “Được”.
Nhận được câu trả lời, Ngôn Độ cúi đầu sát gần Hàn Cẩm Thư. Cô thuận thế vòng hai tay ôm cổ anh, ngắm mắt ngửa cổ lên hôn anh.
Ngôn Độ mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng nhấn lên chốt dây an toàn của cô, sợi dây cố định bụng ra. Miệng cô phát ra tiếng nức nở thẹn thùng rất nhỏ, lấy hết cảm đảm vươn đầu lưỡi nhỏ nhắn liếm cánh môi anh.
Động tác vô cùng cẩn thận, nhút nhát sợ sệt.
Hơi thở của Ngôn Độ trở nên nặng nề, cánh tay vòng qua eo cô, siết lại nhấc cả người cô về phía mình.
Hàn Cẩm Thư bị anh hôn choáng váng đầu óc, mơ hồ cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng. Đến khi cô nhận thức được thì bản thân đã ngồi trên đùi của Ngôn Độ.
Hàn Cẩm Thư: “…”.
Sao lại là tư thế này nữa.
Lần trước ở văn phòng, cô cũng ôm anh như thế này, cũng ngồi trên đùi anh giống lúc này.
Ký ức xâm chiếm đầu óc, Hàn Cẩm Thư xấu hổ, ngón chân vô thức cuộn tròn, bất an muốn rời khỏi người anh.
Ngôn Độ nhanh chóng phát hiện ý đồ của cô liền dùng sức giữ chặt cô, truy đuổi cái lưỡi nghịch ngợm, không cho cô trốn, nụ hôn cứ thế càng thêm triền miên.
Hàn Cẩm Thư bất lực chỉ có thể mặc cho anh hôn.
Không biết qua bao lâu, ngay khi Hàn Cẩm Thư cảm thấy nghẹt thở muốn ngất xỉu, rốt cuộc Ngôn Độ cũng buông tha cho cánh môi sưng đỏ tội nghiệp của cô.
Làn da của Hàn Cẩm Thư đã bị hơi nóng của màn thân mật nhuộm thành màu hồng nhạt. Cô tựa đầu vào trước ngực Ngôn Độ, hé miệng nhỏ thở dốc.
Ngôn Độ vỗ về mái tóc dài của cô, hôn lên đỉnh đầu cô, hai mắt khép hờ, dần dần điều chỉnh hô hấp.
Một lát say, Hàn Cẩm Thư đợi sóng não của mình trở về trạng thái bình thường. Cô ngẩng đầu nhìn anh, chu môi tỏ vẻ bất mãn: “Hôn hôn hôn, em cảm thấy chúng ta lúc nào cũng hôn, cứ thế này mãi không được lành mạnh đâu”.
Ngôn Độ: “…”.
Ngôn Độ thản nhiên đáp trả: “Lúc làm thì dễ ngất xỉu, hôn thì em ngại mệt, thể chất của Viện trưởng Hàn không tốt lắm đâu”.
Hàn Cẩm Thư càng đỏ mặt hơn, tức giận cắn một cái lên cằm anh: “Đúng là cái miệng bậy bạ gợi đòn, thế mà mẹ em còn gọi điện mắng em không được cưỡi lên đầu bắt nạt anh. Đúng là cạn lời, không biết ai bắt nạt ai đây?”.
Ngôn Độ tự ngẫm vài giây, nói: “Quả thật là em không cưỡi lên đầu ra oai bắt nạt anh”.
Hàn Cẩm Thư hừ lạnh: “Đúng vậy”.
Ngôn Độ: “Em cùng lắm chỉ là cưỡi trên người anh thôi”.
Hàn Cẩm Thư cũng chưa hiểu ra lời này có ý gì nhưng vẫn nhíu mày phản bác: “Vừa đến công ty thăm anh, vừa tiện cho anh làm, cả thế giới được mấy người vợ hiểu chuyện như em hả. Em cưỡi lên người anh giương oai chỗ nào hả!”.
Ngôn Độ nhìn cô chằm chằm, nhẹ nhàng nhướng mi, nhẹ giọng cười như không cười: “Em cưỡi chỗ nào mà em còn không biết ư?”.
Hàn Cẩm Thư: “???”.
Đợi đã.
Cưỡi…
Cưỡi……
Hàn Cẩm Thư nhận ra mình bị hớ, cả người muốn bốc hỏa. Cô trừng mắt lườm Ngôn Độ, tay nhắm đúng nút thắt cà vạt của anh siết lại.
Cô bày ra biểu cảm đáng sợ, hung tợn nhất trong đời, nói: “Họ Ngôn kia, anh còn nói năng bậy bạ nữa, em thật sự cắn chết anh đấy”.
Ngôn Độ thong dong nói: “Nếu em muốn giết anh, anh tình nguyện lựa chọn bị em lăng trì”.
Hàn Cẩm Thư: “…”.
“Em biết “lăng trì” nghĩa là gì không”. Anh thì thầm nhỏ nhẹ bên tai cô: “Người hành hình sẽ dùng một con dao sắc cắt 3357 nhát dao lên người bị hành hình, đúng như câu “Thiên đao vạn quả” mà tục ngữ thường nói”.
Hàn Cẩm Thư nghe xong sởn tóc gáy, lập tức buông tay siết cà vạt của Ngôn Độ.
Cô rụt cổ, vừa hoảng sợ vừa khó tin nhìn anh, hỏi: “Người bình thường muốn chết đều muốn chết càng nhanh càng tốt, anh sao lại có yêu cầu quái gở như thế?”.
Ngôn Độ nhìn cô, vài giây sau, khóe miệng nở nụ cười nhạt ưu nhã: “Bởi vì, nếu có thể chết trong tay em là một chuyện vinh hạnh, tốt đẹp, đáng để từ từ thưởng thức, quá trình càng chậm càng tốt”.
Hàn Cẩm Thư: “…”.
Nghe đi, đây là lời mà người bình thường có thể nói ra hay sao?
Nhìn đi, người bình thường có thể sẽ có biểu cảm này hay sao?
Khó trách anh lại trị bệnh tâm lý nhiều năm như vậy, bạo quân thật sự quá biến thái.
Hàn Cẩm Thư dùng ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn Ngôn Độ, nói tiếp: “Chồng à, anh biết không, em thường cảm thấy bản thân không đủ biến thái nên thấy không hợp với anh”.
Ngôn Độ xoa gương mặt cô, nói: “Biết anh biến thái mà còn nhớ nhung anh à?”.
Hàn Cẩm Thư: “…”.
Hàn Cẩm Thư hoảng hốt, lúng túng phủ nhận: “Ai thèm nhớ nhung anh. Em chỉ vì ở bên anh lâu, đột nhiên tách ra nên không quen mà thôi”.
“Hàn Cẩm Thư, em thích anh”.
“Không có”.
Ngôn Độ nhìn thẳng vào cô, giọng nói càng hạ thấp xuống: “Chiều hôm đó ở văn phòng, lúc em đè anh trên bàn, em không hề nói vậy”.
Hàn Cẩm Thư ngạc nhiên trợn trừng mắt, hoảng loạn bịt miệng anh, vừa thẹn vừa giận: “Anh còn nói thêm một câu về chuyện chiều hôm đó thì em sẽ lập tức về nhà mẹ”.
Ngôn Độ cong môi, ôm bảo bối nhà mình vào lòng, hôn lên má cô, cười nhẹ: “Hoa nở muộn, nhưng đã nở rồi”.
Ngôn Độ chỉ nhẹ nhàng nói một câu thế nhưng lại khiến trái tim Hàn Cẩm Thư rung động mãnh liệt.
Ngôn Độ nhẹ giọng nói: “Hàn Cẩm Thư, lần sau nếu muốn về nhà mẹ nhớ phải đưa anh đi cùng”.
Hàn Cẩm Thư hỏi: “Vì sao?”.
“Ngày ngày nhớ người lại không thấy người”. Ngôn Độ bình tĩnh nói với cô, “Thật sự thương nhớ ngày đêm, thương nhớ đêm ngày”.
…
Chớp mắt đã nửa tháng trôi qua kể từ khi Quả Cam bị tai nạn xe. Du Thấm sợ con trai lại xảy ra chuyện gì nên hai tuần nay, ngoại trừ lúc làm việc, gần như thời gian còn lại cô ấy đều không rời Quả Cam nửa bước.
Mỗi sáng, Du Thấm sẽ tự đưa Lương Thừa Thừa đến nhà trẻ, đến chiều lại đến đón Lương Thừa Thừa về nhà.
Dưới sự chăm sóc của mẹ, bạn nhỏ Lương Thừa Thừa nhanh chóng quên đi chuyện bị tai nạn.
Chiều muộn, tiếng chuông báo tan học của nhà trẻ vang lên.
Lương Thừa Thừa buông chiếc xe đồ chơi trong tay, đeo cặp, đứng lên ngoan ngoãn nắm tay các bạn nhỏ khác rời khỏi phòng học theo sự chỉ dẫn của cô giáo.
Lương Thừa Thừa ngẩng đầu lên, qua cánh cổng lớn của nhà trẻ, thằng bé nhìn thấy chiếc ô tô màu xám đỗ ven đường, bên cạnh là mẹ đang đứng đợi bé tan học.
Khuôn mặt nhỏ nhắn núng nính của Lương Thừa Thừa lập tức vui vẻ tươi cười, cánh tay ngắn ngủi đưa lên vẫy tay với mẹ.
Du Thấm cũng nhanh chóng nhìn thấy con trai, hai tay nâng lên đỉnh đầu làm hình trái tim với con.
Lúc này, một giọng trẻ con non nớt vang lên bên tai Lương Thừa Thừa, hỏi: “Bạn Lương Thừa Thừa, vì sao ngày nào cũng đều là mẹ cậu đến đón thế?”.
Lương Thừa Thừa nghe thấy bèn quay đầu sang.
Bé gái nói câu đó cũng chỉ ba bốn tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại, mái tóc đen được búi thành hai chiếc bánh bao xinh xắn trên đỉnh đầu. Cô bé tên là Hồ Bối Bối, nhũ danh là Củ Cải, là bạn thân nhất của Lương Thừa Thừa ở lớp mẫu giáo bé.
Lương Thừa Thừa nghiêm túc xua tay, trả lời Hồ Bối Bối: “Không phải, tháng trước còn có ông bà ngoại tới đón tớ nữa, cả dượng cũng tới luôn! Dượng của tớ đẹp trai lắm”.
“Thế…”, Hồ Bối Bối nghiêng đầu nói: “Thế bố cậu đâu?”.
Cô bé ngây thơ hỏi nhưng thoáng chốc đã khiến Lương Thừa Thừa cau mày. Lương Thừa Thừa ậm ừ một lúc, nhỏ giọng trả lời: “Mẹ nói gần đây bố tớ rất bận nên không có thời gian đến đón tớ”.
“Làm gì có chuyện đó”. Củ Cải không hề có ác ý, thuần túy chỉ là nghĩ gì nói đó, “Bố tớ cũng bận lắm, nhưng ít nhất bố cũng đến đón tớ ba lần một tuần. Lương Thừa Thừa, hay là bố cậu không thích cậu nên mới không đến đón cậu?”.
“Không phải! Cậu không được nói bậy!”.
Dường như bị lời nói của Hồ Bối Bối kích động, Lương Thừa Thừa nắm chặt tay, trừng mắt rống lên với cô bé.
“…”. Cô bé bị dọa sợ, ngẩn người bật khóc lớn.
Cô giáo phía trước nghe thấy bèn vội vàng đi tới. Cô giáo dịu dàng ngồi xổm xuống trước mặt Hồ Bối Bối, hỏi: “Củ Cải sao thế, vì sao lại khóc? Mau nói cho cô biết đã xảy ra chuyện gì”.
Hồ Bối Bối khóc rất đáng thương, dụi mắt nức nở nói: “Là… là bạn Lương Thừa Thừa”.
Nhận được đáp án, cô giáo có vài phần kinh ngạc.
Lương Thừa Thừa thông minh hiền lành, ngày thường biểu hiện rất tốt, cũng hề bướng bỉnh phá phách hay bắt nạt bạn học.
Cô giáo khẽ liếc mắt nhìn Quả Cam, tiếp tục hỏi Hồ Bối Bối: “Em và bạn Lương Thừa Thừa là bạn thân nhất mà, sao bạn ấy lại bắt nạt em được?”.
Hồ Bối Bối khóc đến nỗi mắt đã sưng đỏ, nức nở nói: “Rất lâu rồi em không nhìn thấy bố của Lương Thừa Thừa đến đón bạn ấy, hỏi có khi nào bố bạn ấy không thích bạn ấy không, thế là bạn ấy hung dữ với em! Hu hu hu…”.
“Được rồi, đừng khóc”.
Sau khi an ủi Hồ Bối Bối, cô giáo lại đứng dậy đi đến trước mặt Lương Thừa Thừa.
Bé trai xinh xắn lúc này đang cúi đầu, hai tay nắm vào nhau, không hề lên tiếng. Cậu bé biết mình chọc bạn khóc là sai nên áy náy không dám ngẩng đầu nhìn cô giáo.
Cô giáo xoa đầu Lương Thừa Thừa, “Hôm nay ai đến em tan học?”.
“Mẹ… mẹ em ạ”. Lương Thừa Thừa nói rất nhỏ, ngập ngừng nói thêm, “Cô giáo, em xin lỗi, em không nên quát Hồ Bối Bối… nhưng mà em ghét Hồ Bối Bối nói như thế”.
Cô giáo: “Nói thế nào?”.
Lương Thừa Thừa: “Hồ Bối Bối nói bố không đến đón em là vì không thích em. Không có chuyện đó… bố sao có thể không thích em được chứ”.
“Nhưng mà cô ơi, thật sự đã lâu rồi em không gặp bố em”.
Nhìn biểu cảm buồn bã của Lương Thừa Thừa, cô giáo trầm ngâm giây lát, cuối cùng cũng nắm tay Lương Thừa Thừa ra khỏi nhà trẻ.
Du Thấm chờ ở cửa nhìn thấy con, ánh mắt lập tức sáng lên, nhanh chóng qua đón, “Quả Cam, về nhà nào, mau chào tạm biệt cô giáo đi”. Vừa nói, Du Thấm vừa nhận bàn tay mập mạp của Lương Thừa Thừa từ cô giáo.
Lương Thừa Thừa nắm tay mẹ, quay đầu vẫy tay với cô giáo: “Tạm biệt cô giáo”.
Cô giáo chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm lên tiếng gọi Du Thấm lại: “Mẹ bé Lương Thừa Thừa”.
Du Thấm nghe được, bước chân chợt khựng lại, khó hiểu quay đầu nhìn.
Cô giáo mỉm cười ôn hòa: “Làm phiền chị hai phút, chúng ta nói vài câu”.
Du Thấm không hiểu nhưng vẫn gật đầu.
Vài phút sau, Du Thấm ôm Lương Thừa Thừa vào xe, dặn dò con trai chơi một mình, ngoan ngoãn không được chạy lung tung, sau đó đóng cửa xuống xe.
Du Thấm: “Cô Trần, có phải Quả Cam gặp vấn đề gì ở nhà trẻ không?”.
“Không phải”. Cô Trần tỏ vẻ khó xử, không biết nên mở lời như thế nào.
Du Thấm: “Cô có chuyện gì cứ nói thẳng”.
“… Thôi được”. Cô Trần nói, “Mẹ Thừa Thừa, thằng bé nói đã lâu rồi không gặp bố, xin hỏi đã có chuyện gì?”.
Du Thấm trả lời rất thản nhiên: “Tôi và bố thằng bé ly hôn, quyền nuôi dưỡng thuộc về tôi”.
“Gần đây bố bé đã lâu không đến nhà trẻ, thật ra tôi cũng có thể đoán được hai vợ chồng chị xảy ra mâu thuẫn”. Cô Trần thở dài, “Mẹ Thừa Thừa, vốn dĩ có đôi lời mà người ngoài như tôi không tiện nói, nhưng khúc mắt giữa người lớn là chuyện của hai người. Tôi nghĩ người là bố mẹ phải để ý đến sức khỏe tâm lý của con trẻ nữa”.
Ánh mắt Du Thấm lập tức thay đổi sang lo lắng: “Cô Trần, cô nói vậy chẳng lẽ Quả Cam đã có chuyện gì sao?”.
“Hôm nay Quả Cam mất khống chế cảm xúc, hét lớn với một bạn nữ”. Cô Trần nhíu mày, “Thường ngày Thừa Thừa rất dịu dàng ngoan ngoãn, thích giúp đỡ mọi người, tính cách khiêm tốn, chưa bao giờ tranh chấp với các bạn. Bỗng nhiên em ấy lại hành động như vậy, tôi nghĩ cả trường học và gia đình đều phải lưu ý”.
Du Thấm chậm rãi gật đầu: “Cảm ơn cô Trần, tôi đã hiểu rồi”.
Cô Trần: “Rất nhiều đứa trẻ vì thiếu hụt sự quan tâm của gia đình lúc còn nhỏ mà lớn lên vẫn không chữa lành những bất hạnh đó. Tình yêu của bố mẹ đều như nhau, không thể thiếu bên nào”.
Sau khi tạm biệt cô giáo chủ nhiệm, Du Thấm đứng tại chỗ một lúc lâu, sau đó lau mặt, điều chỉnh lại cảm xúc mới tươi cười quay trở về xe.
Về đến nhà, ăn cơm xong, Du Thấm cùng học với Lương Thừa Thừa hai tiếng. Đúng 9 giờ, cô đưa Quả Cam về phòng, kể chuyện dỗ con ngủ.
10 phút sau, Quả Cam đã nhắm mắt ngủ mất.
Du Thấm nhẹ nhàng hôn lên trán con, đắp chăn cẩn thận, nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.
Cô đi đến ban công, ngây ngẩn ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
Dì giúp việc đang dọn dẹp ban công, quay đầu nhìn thấy Du Thấm, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Du Thấm cười: “Dì Chu, có gì cứ nói đi”.
Dì Chu nói: “Đêm qua cô làm việc ở thư phòng nên tôi dỗ Quả Cam ngủ. Khi đã ngủ say, hình như thằng bé nằm mơ, luôn miệng gọi bố”.
Nói xong, dì Chu xách đồ dọn dẹp rời đi.
Du Thấm nhắm mắt, đưa tay day ấn đường, một lát sau bèn lấy di động ra gọi.
Sau khi ly hôn, cô đã xóa sạch mọi phương thức liên lạc với chồng cũ. Nhưng ký ức đã ăn sâu nhiều năm vẫn khiến cô nhớ số điện thoại của anh ta trong đầu.
Du Thấm lạnh nhạt bấm một dãy số vào điện thoại, nhấn gọi đi.
Chuông chờ kêu vài tiếng nhưng người ở đầu dây bên kia không nghe máy mà tắt phụt.
Không bao lâu sau, cô nhận được cuộc gọi lại.
Du Thấm nghe điện thoại, bình tính nói: “Alo”.
“Vừa rồi…. cô ta… ở bên cạnh nên anh cúp máy, anh còn sợ gọi lại em sẽ không nghe máy”. Giọng nói của Lương Hàn Lâm trong điện thoại bất ngờ lại có sự dịu dàng lưu luyến, anh ta nói: “Thấm Thấm, dạo này em và Quả Cam có khỏe không?”.
Du Thấm vốn cho rằng mình nghe Lương Hàn Lâm nói vậy sẽ ghê tởm buồn nôn, nhưng không, tâm trạng của cô vô cùng bình thản, dường như đáy lòng đã không còn gợn sóng bởi gã đàn ông này nữa.
Du Thấm chỉ lạnh lùng nói: “Bắt đầu từ tuần này, 8 giờ tối thứ 7 hàng tuần, anh đến đón Quả Cảm, 8 giờ tối Chủ nhật lại đưa nó về”.
Lương Hàn Lâm nghe thấy mừng như điên, vội vã nói: “Được! Được! Thấm Thấm, anh rất vui, cuối cùng em cũng không lạnh như băng với anh nữa…”.
“Nhớ cho kỹ, 8 giờ, dù chỉ muộn một phút thì tôi sẽ đổi ý”.
Nói xong, Du Thấm thẳng tay cúp mày.
…
Sau khi chấm dứt với Lương Hàn Lâm, Du Thấm và Lương Thừa Thừa sống trong một căn penthouse ở phía bắc thành phố. Căn hộ của họ nằm trong một khu đô thị xa hoa, tấc đất tấc vàng, giá nhà cao ngất ngưởng.
Tối thứ 7, nắng thu sớm tắt nhường chỗ cho bóng tối se lạnh.
Lương Hàn Lâm lái xe đến chỗ ở Du Thấm. Anh ta tắt máy, nhìn vào gương chỉnh trang lại mình, sau đó đẩy cửa bước xuống xe.
Đoạn đường từ bãi đậu xe về nhà, Lương Hàn Lâm đã đi rất nhiều năm, mỗi viên gạch mỗi ngọn cỏ đều gắn với ký ức của anh ta và Du Thấm.
Khi anh ta vừa tốt nghiệp, mới chỉ là một gã nhà quê hai bàn tay trắng, Du Thấm khi đó vui vẻ hứng khởi kéo anh ta đến đây, nói với anh ta đây là nhà mà bố mẹ cô chuẩn bị cho hai người. Lúc trang trí, Du Thấm thích nhất kiểu phong cách Nhật trang nhã, anh ta lại thích kiểu tây sang trọng nên hai người không thiếu những lúc cãi vã, cuối cùng vẫn là anh ta xuống nước, thỏa hiệp với Du Thấm…
Lương Hàn Lâm suy nghĩ miên man, đến cửa nhà lúc nào cũng không biết. Sau khi bình tĩnh lại, anh ta ấn vân tay lên mật mã cửa.
Thông báo vân tay không đúng.
Lương Hàn Lâm cười khổ, nhận ra Du Thấm đã xóa vân tây của anh ta, nơi đây đã không còn là nhà của anh ta nữa.
Lương Hàn Lâm giơ tay gõ cửa.
Lát sau, cửa mở, thân hình nhỏ bé nhào vào lòng anh ta, giọng nói ngọt ngào quen thuộc: “Bố ơi”.
Lương Hàn Lâm bế con trai, quay đầu nhìn thấy Du Thấm vừa ra đến cửa.
“Đây là đồ tôi chuẩn bị cho Quả Cam, bàn chải đánh răng, đồ ngủ… tất cả đã chuẩn bị đầy đủ”. Du Thấm hờ hững lạnh nhạt, đưa chiếc cặp hình Ultraman cho anh ta, “Nhớ kỹ tối mai phải đưa thằng bé về đây”.
Lương Hàn Lâm nhìn Du Thấm không rời, ánh mắt tràn ngập sự hối hận và quyến luyến. Anh ta nói: “Thấm…”.
Du Thấm vô cảm liếc anh ta một cái.
Lương Hàn Lâm đành phải bỏ cái tên phía trước, “Dạo này em thế nào?”.
“Đương nhiên rất tốt”.
“…”.
Lương Hàn Lâm nghẹn họng không nói được gì, hậm hực ôm Lương Thừa Thừa rời đi.
Chỗ ở Lương Hàn Lâm hiện tại là một ngôi nhà kiểu tây mà anh ta đã mua ba năm trước, nằm ở phía đông thành phố Ngân Hà. Vì con trai sẽ về ở vào thứ 7 nên anh ta đã xin nghỉ cả ngày thứ 6 sẽ trang trí một phòng toàn thú bông cho trẻ con.
Nghĩ đến có thể ở cùng bố cả một ngày, Lương Thừa Thừa cực kỳ hưng phấn. Dọc đường đi, thằng bé ríu rít không ngừng như hỉ thước báo tin vui. Đến khi Lương Thừa Thừa thấy căn phòng xinh đẹp mà bố trang trí cho mình, thằng bé càng vui hơn, đến nỗi nhảy cẫng lên reo hò.
“Oa!”. Lương Thừa Thừa đeo cặp sách nhảy tưng tưng trên giường, “Bố ơi, chỗ này thật tuyệt! Con rất thích phòng này, nhiều đồ chơi quá!”.
Lương Hàn Lâm cười rộ lên, “Chơi một lúc thì xuống nhé, bố đưa con đi tắm, 9 giờ phải đi ngủ rồi”.
“Bố ơi, con không muốn chỉ ở một ngày đâu, con muốn ở đây luôn cơ!”.
“Nhưng mà Quả Cam cùng phải về với mẹ nữa”.
Lương Thừa Thừa tròn mắt, vui mừng đưa ra đề nghị: “Thế chúng ta cũng đón mẹ đến đây đi, ba người chúng ta ở cùng nhau là được rồi!”.
Ngay lúc đó, một giọng nói bên ngoài vọng vào trong, ngữ điệu châm chọc: “Bố mẹ mày đã ly hôn rồi, sao có thể ở cùng nhau được?”.
Vừa dứt lời, sắc mặt Lương Hàn Lâm chợt thay đổi, xoay người nhìn lại phía sau.
Giang Lộ ẻo lả đi vào trong, đẩy cửa ra, lạnh mặt nhìn hai bố con trong phòng.
Quả Cam không biết Giang Lộ, chỉ thấy sợ dì hung dữ này, vô thức trốn ra sau lưng Lương Hàn Lâm, sợ hãi nói: “Bố ơi, dì này hung dữ quá, con sợ…”.
Giang Lộ đi tới, khom lưng tiến sát Lương Thừa Thừa, cố tình dùng chất giọng trẻ con, nhại theo: “Dì hung dữ này sẽ ở cùng mày đấy”.
Quả Cam hoảng sợ ngẩng đầu lên, “Bố ơi, con sợ, con không muốn ở cùng dì này đâu”.
“Không muốn?”. Giang Lộ cười lạnh, “Thế thì cút về chỗ mẹ mày đi”.
“Đủ rồi”. Lương Hàn Lâm không nhịn được nữa. Anh ta an ủi Lương Thừa Thừa, sau đó túm tay Giang Lộ kéo ra khỏi phòng con trai đến thẳng vườn hoa bên ngoài.
Lương Hàn Lâm nhíu mày: “Tôi đã nói trước với cô rằng mỗi tuần tôi sẽ bớt thời gian chơi với con trai, cô nổi khùng cái gì?”.
Giang Lộ vốn đã ôm bụng tức, bị anh ta quát lên lại càng nổi khùng: “Anh chỉ nói sẽ chơi với nó chứ không hề nói sẽ đưa nó về nhà ở! Tôi nổi điên, tôi thấy anh mới là người điên đấy! Lại còn trang trí phòng cho nó lòe loẹt hoa hòe hoa sói như thế, anh đã hỏi ý kiến tôi chưa?”.
Lương Hàn Lâm: “Giang Lộ, Lương Thừa Thừa là con trai của tôi, tại sao tôi phải hỏi cô?”.
“Tôi mặc kệ!”. Giang Lộ không nuốt trôi cục tức, “Rõ ràng anh biết tôi ghét vợ cũ của anh, ghét em gái của vợ cũ anh, cũng ghét thằng nhóc kia, vậy mà anh còn đưa nó về đây nhảy nhót trước mặt tôi? Tóm lại, hôm nay có nó thì không có tôi, tôi không muốn nó ở đây!”.
Lương Hàn Lâm tức giận, lớn tiếng la lối: “Vậy cô cút đi!”.
Giang Lộ: “…”.
Giang Lộ trố mắt không thể tin, “Anh nói gì?”.
“Cô không thích Du Thấm, tôi hiểu. Cô có xích mích với Hàn Cẩm Thư, tôi cũng không quan tâm. Nhưng Quả Cam chỉ là một đứa trẻ lên ba, có thể làm gì được cô hả?’.
Lương Hàn Lâm nhìn Giang Lộ chằm chằm, buột miệng thốt ra, “Cô tự soi gương nhìn mình xem, đanh đá chua ngoa ngang ngược, có chỗ nào sánh được với Du Thấm!”.
“Ha!”. Giang Lộ cao giọng cười cợt, “Tôi kém Du Thấm, lúc trước chẳng phải tôi mới ngoắc tay mà anh đã như con chó leo lên giường của tôi đó thôi?”.
Hai mắt Lương Hàn Lâm đỏ ngầu: “Cô câm miệng cho tôi”.
“Anh mới là đồ khốn nạn”. Giang Lộ cong môi châm chọc, “Vĩnh viễn không biết thỏa mãn. Lúc trước anh ở bên Du Thấm thì nhớ thương tôi, ngày nào cũng nói chán Du Thấm. Bây giờ anh ở bên tôi rồi lại nhớ Du Thấm, hối hận rồi phải không?”.
Lương Hàn Lâm bị chọc đúng chỗ đau, thẹn quá hóa giận: “Tôi và Du Thấm đã quen biết từ thời niên thiếu, tình cảm bồi đắp nhiều năm, cô và tôi bắt đầu chỉ là vì một đêm kích thích mà thôi. Cô có tư cách gì so sánh với cô ấy?”.
Giang Lộ tức giận gào thét: “Lương Hàn Lâm, tên chó má nhà anh!”.
“Nếu cô không muốn ở chung một mái nhà với con trai tôi thì lái xe về nhà cô đi”. Lương Hàn Lâm không muốn dây dưa với cô ta nữa. Nói xong, anh ta lạnh mặt, quay ngoắt bỏ đi.
Gió thu lạnh lẽo, Giang Lộ giận dữ đến nỗi toàn thân run rẩy. Giây lát sau, cô ta hít sâu một hơi, lấy di động ra gọi một cú điện thoại.
…
Gần đây, nhóm chat lớp đại học của Hàn Cẩm Thư đột nhiên có người spam, một lúc spam hơn ba mươi tin nhắn khiến nhóm chat tưởng chừng đã ngủ quên nhiều năm đột nhiên hiện lên đầu khung thoại của mọi người.
Hàn Cẩm Thư nhìn vào hộp thoại, người gửi là lớp trưởng của lớp cô. Hình như lớp trưởng uống nhiều, gửi một lúc hơn ba mươi tin nhắn kể lể gian khổ sau khi tốt nghiệp, cuộc sống khó khăn, con đường công danh trắc trở, gia đình không ủng hộ…
Cuối cùng, lớp trưởng buồn bã nói nhớ mọi người, muốn tổ chức một buổi cho mọi người tụ họp.
Vì chuyện này mà nhóm chat của lớp sống lại, các bạn học năm đó vào nói chuyện sôi nổi, dường như cũng tìm lại được chút cảm giác thanh xuân.
Cuối cùng, bọn họ quyết định tổ chức một buổi họp lớp, thời gian ấn định vào chủ nhật.
Hàn Cẩm Thư nghĩ đã lâu không gặp các bạn, nên sau khi xác nhận với Ngôn Độ cuối tuần không có kế hoạch gì liền vui vẻ đồng ý tham gia buổi họp lớp.
Buổi họp lớp tối nay nhìn chung vô cùng vui vẻ.
Buồn cười nhất là, người đầu tiên khởi xướng buổi họp lớp là lớp trưởng, nhưng đến ngày lại không thấy mặt mũi lớp trưởng đâu.
Nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng đến mọi người vui vẻ.
Những thiếu niên thiếu nữ hăng hái ngày nào của trường y năm đó, mấy năm sau đã tỏa đi khắp nơi, nhưng bạn học tham gia buổi họp lớp hôm này đều là những người xuất sắc trong lĩnh vực của họ.
Trong số rất nhiều người xuất sắc thì bà chủ nổi danh trong giới thẩm mỹ Hàn Cẩm Thư chính là tiêu điểm chú ý của mọi người.
Hàn Cẩm Thư từ nhỏ vẫn luôn ưu tú xuất chúng, trở thành tiêu điểm của buổi họp lớp nhưng cô vẫn trò chuyện, đối đáp với các bạn rất tự nhiên.
Điều không mấy vui vẻ nhất trong ngày hôm nay chính là, không biết ủy viên chi đoàn mang chai rượu vang đỏ của một hãng không biết tên đến, Hàn Cẩm Thư bị các bạn thay nhau mời rượu, uống xong hai ly đã cảm thấy ngà ngà say.
Hơn 9 giờ tối, Ngôn Độ đến địa chỉ mà Hàn Cẩm Thư gửi trước đó để đón cô.
Anh thấy Hàn Cẩm Thư ngồi trên sô pha của sảnh chính khách sạn. Cô mặc một chiếc áo lông có đường cắt xẻ ở cổ, đang cúi đầu ngồi im trên sô pha. Khuôn mặt ửng đỏ, đôi mi cụp xuống, dáng người ngồi nghiêm chỉnh, nhìn qua có vẻ rất ngoan ngoãn.
Ngôn Độ cong lưng, ngồi xổm trước mặt cô, gọi tên cô: “Hàn Cẩm Thư”.
Hàn Cẩm Thư: “Dạ”.
Ngôn Độ ngửi được mùi ngọt của rượu nho say lòng trên người cô, giọng nói trầm xuống: “Anh có dặn em cố gắng đừng uống rượu không?”.
Hàn Cẩm Thư gật đầu: “Có”.
Ngôn Độ nhướng mày: “Vậy vì sao lại không nghe lời”.
“Anh chỉ nói “cố gắng” thôi mà”. Hàn Cẩm Thư nâng mí mắt, đôi mắt trong sáng dần bị men rượu phủ lên tầng sương mù mịt: “Em chưa từng uống rượu của hãng đó nên muốn nếm thử”.
Ngôn Độ không biết nên nói gì.
Anh nhớ lần trước cô uống say đã nôn đầy người anh, sau đó còn muốn khiêu vũ khỏa thân, còn gân cổ hát với trăng… cảnh tượng đó khiến anh cạn lời, ngón tay nhẹ nhàng day giữa mày. Anh đưa tay nắm tay cô, giọng nói dịu đi vài phần: “Có thể đứng dậy được không?”.
Hàn Cẩm Thư lắc đầu.
Ngôn Độ ôm cô lên, xoay người đi ra ngoài.
Trên đường đi, cô gái trong lòng anh bỗng nhiên cười giòn tan nhưng chuông bạc lay trong gió.
Ngôn Độ rủ mắt liếc nhìn: “Cười ngây ngô gì thế?”.
Hàn Cẩm Thư vươn tay ôm cổ anh, nâng đầu lên tiến gần bên tai anh, nhỏ giọng nói: “Thật ra em có thể đi được, nhưng mà em cứ muốn anh ôm em cơ”.
Nói xong, cô ôm anh càng chặt, dáng vẻ thà chết không buông.
Ngôn Độ: “…”.
Ngôn Độ ôm Hàn Cẩm Thư đã say mèm vào trong xe. A Kiệt ngồi trên ghế lái nhìn thấy bèn vội vàng tránh mắt, không dám nhìn lung tung, lập tức khởi động xe.
Dọc đường đi, Ngôn Độ nhẹ nhàng ôm Hàn Cẩm Thư vào lòng.
Cô vẫn ngồi trên đùi anh như mọi khi, khuôn mặt đỏ bừng ngay dưới cằm anh, cánh môi khẽ nhếch lên, hơi thở và vị nhơ hòa quyện với nhau.
Cách nhau quá gần, xung quanh đều là hơi thở thơm ngọt của Hàn Cẩm Thư, hương vị này khiến Ngôn Độ cực kỳ mê luyến.
Ngón tay anh lướt trên cằm cô, tìm đến ngọn nguồn hơi thở, muốn hôn lên đó.
Ngay khi chuẩn bị môi kề môi, Hàn Cẩm Thư đột nhiên giơ tay, một ngón tay chặn giữa môi hai người họ.
Hàn Cẩm Thư cong môi cười, ra hiệu “Suỵt” với anh, thần bí nói: “Chuyện xấu hổ phải về nhà mới được làm”.
Lái xe A Kiệt: “…”.
A Kiệt phải cố gắng hết sức mới không sặc. Nhận thấy ánh mắt ớn lạnh phía sau của Ngôn Độ, A Kiệt căng thẳng tự thôi miên chính mình, “Không nhìn thấy, không nghe thấy gì hết, không nhìn thấy không nghe thấy”.
Ngôn Độ nhịn suốt quãng đường trở về căn hộ.
Cửa vừa bật mở, chưa kịp bật đèn, anh lập tức ôm cô đè lên tường.
Trong bóng đêm sâu thẳm, anh cúi đầu tìm đến bờ môi tỏa ra mùi rượu mê người ngào ngạt.
Cô không chịu cho anh hôn, liên tục nghiêng đầu sang trái rồi lại sang phải. Ngay trước khi anh mất kiên nhẫn, cô bỗng nhiên hé miệng, đầu lưỡi nghịch ngợm đến cắn vành tai anh.
Thân thể Ngôn Độ chợt cứng lại, tất cả khống chế và nhẫn nại đều tan biến ngay lúc này.
Anh giữ chặt cằm cô, nghiêng đầu cắn môi cô.
Anh nhịn đã lâu, một khi phát tiết càng khiến cô chật vật, cánh môi cảm thấy hơi đau khiến Hàn Cẩm Thư yếu ớt rên thành tiếng.
Ngôn Độ vốn dĩ cũng không phát hiện ra điều gì bất thường. Âm thanh nức nở của cô càng khiến anh phát cuồng, huyết mạch sôi sục, hận không thể ăn sạch cô vào bụng.
Hôn mãi, cuối cùng anh cũng nhận ra điều gì không thích hợp.
Hàn Cẩm Thư nức nở dường như đang khóc thật.
Ngôn Độ cau mày, dốc sức kiềm chế bản thân, nhẹ nhàng hỏi cô: “Cắn em đau à?”.
“Đồ tồi”. Hàn Cẩm Thư đưa tay dịu đôi mắt mơ hồ, khuôn mặt đỏ bừng, mắng anh: “Ngôn Độ, anh là đồ tồi”.
Ngôn Độ bị cô vợ ma men của mình xoay như chong chóng, lại hỏi: “Anh làm sao?”.
Hàn Cẩm Thư nghẹn ngào: “QingSha là ai?”.
Ngôn Độ: “Cái gì là ai”.
“Q, I, N, G, S, H, A”. Cô tỏ vẻ đáng thương nặn ra từng chữ, tủi thân nói: “Bạn đại học của anh nói trong sách của anh có kẹp một tấm ảnh chụp một cô gái, phía sau tấm ảnh có viết cái tên này”.
Ngôn Độ nghe xong, rủ mắt ngẫm nghĩ vài giây mới hiểu ra đây là chuyện gì.
Anh không nói gì mà chỉ khom người, vòng tay qua đầu gối cô, ôm cô lên.
Động tác bất ngờ khiến cô mơ màng, sợ té ngã nên vô thức ôm anh càng chặt.
Ngôn Độ ôm Hàn Cẩm Thư vào thư phòng, đặt cô ngồi lên bàn xong liền xoay người đi bật đèn, sau đó đi đến giá sách.
Hàn Cẩm Thư mờ mịt không biết anh định làm gì. Cô đưa tay dụi mắt che ánh sáng, ngoan ngoãn ngồi đợi trên bàn.
Chẳng mấy chốc Ngôn Độ đã trở lại, trong tay còn cầm một quyển sách.
Anh đưa cuốn sách cho cô.
Hàn Cẩm Thư đột nhiên chậm chạp bất thường, cô chỉ thấy rõ mấy chữ tiếng Anh trên bìa sách nhưng không thể dịch mấy chữ đó sang tiếng Trung.
Điều này càng khiến cô thêm ấm ức, khóe mắt ngấn nước, nói: “Em đọc không hiểu”.
Ngôn Độ: “…”.
Ngôn Độ nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên cảm xúc vô cùng phức tạp: “Mở sách ra”.
Yêu cầu đơn giản không cần động não này rất phù hợp với cô hiện tại.
Hàn Cẩm Thư nhận lấy cuốn sách, tiện tay mở ra một trang. Vừa lật sách, một tấm ảnh màu sắc sặc sỡ rơi ra từ bên trong, vừa vặn đáp trên đùi cô.
Hàn Cẩm Thư cầm tấm ảnh lên, ánh mắt đầu tiên tìm đến mặt sau của bức ảnh. Cô loáng thoáng nhìn thấy mấy chữ tiếng Anh trên tấm ảnh, kiểu chữ cứng cáp xinh đẹp.
Hàn Cẩm Thư có thể dễ dàng nhận ra đây là nét chữ của anh chồng hờ nhà cô.
Hàn Cẩm Thư lại nheo mắt ngắm nhìn, cố gắng hơn nửa phút vẫn không nhìn rõ.
Cô bực bội nhướng mi mắt nhìn Ngôn Độ, lắp bắp nói: “Em chóng mặt lắm”.
“Ai bảo em không chịu nghe lời chồng em dặn, uống nhiều rượu như vậy”. Ngôn Độ lấy tấm ảnh trong tay cô, trầm giọng nói: “Em nhìn nhầm chữ đằng sau tấm ảnh rồi”.
Hàn Cẩm Thư lại nấc cụt, hỏi: “Gì cơ”.
Lúc này, Ngôn Độ đưa sát mấy chữ tiếng Anh đến ngay dưới mắt cô.
Hàn Cẩm Thư lắc đầu, cuối cùng cũng thấy rõ ràng.
Qingsh…u?
=====
P/s: Qingshu/ 情书 nghĩa là Thư tình, chính là chị nhà đó :v
Còn vì sao Ngôn Độ lại gọi Hàn Cẩm Thư là “Thư tình” thì đợi hồi sau sẽ rõ nha.
Nhận xét Box